Ê-sai/59
Các trọng-tội của Y-sơ-ra-ên. — Lời hứa về Đấng giải-cứu
591 Nầy, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; tai Ngài cũng chẳng nặng-nề mà không nghe được đâu. 2 Nhưng ấy là sự gian-ác các ngươi làm xa-cách mình với Đức Chúa Trời; và tội-lỗi các ngươi đã che-khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa. 3 Vì tay các ngươi đã ô-uế bởi máu, ngón tay các ngươi đã ô-uế bởi tội-ác; môi các ngươi nói dối, lưỡi các ngươi lằm-bằm sự xấu-xa. 4 Trong các ngươi chẳng có ai lấy lẽ công-bình mà kêu-rêu; chẳng có ai lấy đều chơn-thật mà đối-nại. Hết thảy đều cậy sự hư-không, nói lời dối-trá, cưu-mang đều ác và đẻ ra tội trọng.
5 Họ ấp trứng hổ-mang và dệt màng nhện; ai ăn những trứng đó sẽ chết, và nếu một cái trứng giập ra, sẽ nở thành rắn lục. 6 Những màng họ không dùng làm áo được, không thể mặc được hàng họ đã dệt ra; công-việc họ là công-việc đáng tội, tay họ làm những việc hung-tàn. 7 Chơn họ chạy đến đều ác, nôn-nả làm đổ máu vô-tội; tư-tưởng họ là tư-tưởng gian-tà, sự phá-hại diệt-vong là ở trên đường-lối họ. 8 Họ không biết đường bình-an, trong đường họ đi không có sự công-nghĩa. Họ tự làm những lối quanh-queo: ai đi trong đó thì chẳng biết sự bình-an!
9 Vậy nên sự công-bình đã cách xa chúng ta, sự nhơn-nghĩa cũng không theo kịp chúng ta. Chúng ta trông-mong sự sáng, mà sự tối-tăm đây nầy, trong-mong sự sáng-láng, mà đi trong u-ám. 10 Chúng ta đi dọc theo tường như người mù; rờ-rẫm như người không có mắt; đúng trưa mà vấp chơn như chạng-vạng; giữa những kẻ mạnh-mẽ mà mình như người chết. 11 Chúng ta cứ rên-siếc như con gấu, và rầm-rì như chim bò-câu; trông sự công-bình, mà nó không đến, đợi sự cứu-rỗi, mà nó cách xa!
12 Phải, sự phạm phép chúng tôi đã thêm nhiều trước mặt Ngài, tội-lỗi chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi. Vì sự phạm phép chúng tôi ở cùng chúng tôi, và chúng tôi biết sự gian-ác mình. 13 Chúng tôi đã bạn-nghịch, chối Đức Giê-hô-va, và trở lòng chẳng theo Đức Chúa Trời mình. Chúng tôi nói sự bạo-ngược và phản-loạn, cưu-mang những lời giả-dối trong lòng và nói ra! 14 Cho nên sự công-bình trở lui lại, sự nhơn-nghĩa đứng xa; vì lẽ thật vấp-ngã giữa đường-phố, và sự ngay-thẳng chẳng được vào. 15 Lẽ thật đã không còn, ai lánh đều dữ thì phải cướp-bắt. Đức Giê-hô-va thấy không có sự công-bình thì chẳng đẹp lòng, 16 thấy không có người, chẳng ai cầu thay, thì lấy làm lạ-lùng. Ngài bèn dùng chính cánh tay mình đem sự cứu-rỗi đến; lấy sự công-bình mình mà nâng-đỡ. 17 Ngài mặc sự công-bình làm giáp, đội sự cứu-rỗi trên đầu làm mão-trụ; lấy sự báo-thù làm áo mà bận, lấy sự sốt-sắng làm áo tơi mà choàng mình. 18 Ngài báo-trả cho người ta tùy việc họ làm: sự thạnh-nộ cho kẻ đối-địch Ngài, sự báo-oán cho kẻ thù-nghịch; Ngài sẽ báo-trả các cù-lao. 19 Người ta sẽ kính-sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây, và sự vinh-hiển Ngài từ phương mặt trời mọc lên; vì Ngài sẽ đến như sông tràn-dẫy bởi hơi Đức Giê-hô-va thổi giục. 20 Đấng Cứu-chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội-lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy.
21 Đức Giê-hô-va phán: Về phần ta, nầy là giao-ước ta đã lập với họ. Thần ta ở trên ngươi, cả đến những lời ta đã đặt nơi miệng ngươi, sẽ chẳng lìa khỏi miệng ngươi, miệng dòng-dõi ngươi, và miệng dòng-dõi của dòng-dõi ngươi, từ bây giờ cho đến đời đời! Đức Giê-hô-va phán vậy.