Bước tới nội dung

Biên dịch:Trung Dung

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trung Dung , do Wikisource dịch từ tiếng Trung Quốc
Trung Dung (中庸 Zhōng Yóng) là một trong bốn cuốn của bộ Tứ Thư. Ba quyển còn lại là Đại học (大學 Dà Xué), Luận Ngữ (論語 Lùn Yǔ), Mạnh Tử (孟子 Mèng Zǐ).

Sách Trung Dung do Tử Tư làm ra cũng trên cơ sở mộ thiên trong Kinh Lễ. Tử Tư là học trò của Tăng Tử, cháu nội của Khổng Tử, thọ được cái học tâm truyền của Tăng Tử. — Trích dẫn từ Trung Dung của Wikipedia, bách khoa toàn thư mở.

Tứ thư
Đại Học | Trung Dung | Luận ngữ | Mạnh Tử |
Nguyên văn chữ Hán Phiên âm Hán Việt

天命之謂性;率性之謂道;修道之謂敎。道也者,不可須臾離也;可離,非道也。是故君子戒愼乎其所不睹,恐懼乎其所不聞。莫見乎隱,莫顯乎微。故君子愼其獨也。喜怒哀樂之未發,謂之中。發而皆中節,謂之和。中也者,天下之大本也。和也者,天下之達道也。致中和,天地位焉,萬物育焉。

仲尼曰:" 君子中庸;小人反中庸。君子之中庸也,君子而時中。小人之反中庸也,小人而無忌憚也。"

子曰:" 中庸其至矣乎!民鮮能久矣。"

子曰:" 道之不行也,我知之矣:知者過之;愚者不及也。道之不明也,我知之矣:賢者過之;不肖者不及也。人莫不飲食也。鮮能知味也。"

子曰:" 道其不行矣夫。"

子曰:" 舜其大知也與!舜好問以好察邇言。隱惡而揚善。執其兩端,用其中於民。其斯以爲舜乎!"

子曰:" 人皆曰:『予知』,驅而納諸罟擭陷阱之中,而莫之知辟也。人皆曰:『予知』,擇乎中庸,而不能期月守也。"

子曰:" 回之爲人也:擇乎中庸,得一善,則拳拳服膺,而弗失之矣。"

子曰:" 天下國家,可均也;爵祿,可辭也;白刃,可蹈也;中庸,不可能也。"

子路問強。子曰:" 南方之強與,北方之強與,抑而強與?寬柔以敎,不報無道,南方之強也。君子居之。衽金革,死而不厭,北方之強也。而強者居之。故君子和而不流;強哉矯。中立而不倚;強哉矯。國有道,不變塞焉;強哉矯。國無道,至死不變;強哉矯。"

子曰:" 素隱行怪,後世有述焉:吾弗爲之矣。君子遵道而行,半塗而廢:吾弗能已矣。君子依乎中庸。遯世不見知而不悔:唯聖者能之。"

君子之道,費而隱。夫婦之愚,可以與之焉,及其至也,雖聖人亦有所不知焉。夫婦之不肖,可以能行焉,及其至也,雖聖人亦有所不能焉。天地之大也,人猶有所憾。故君子語大,天下莫能載焉,語小,天下莫能破焉。《詩》 云:" 鳶飛戾天;魚躍於淵。" 言其上下察也。君子之道,造端夫婦;及其至也,察乎天地。

子曰:" 道不遠人。人之爲道而遠人,不可以爲道。《詩》 云,『伐柯伐柯,其則不遠。』執柯以伐柯,睨而視之。猶以爲遠。故君子以人治人,改而止。忠恕違道不遠。施諸己而不願,亦勿施於人。君子之道四,丘未能一焉:所求乎子,以事父,未能也;所求乎臣,以事君,未能也;所求乎弟,以事兄,未能也;所求乎朋友,先施之,未能也。庸德之行,庸言之謹;有所不足,不敢不勉;有餘,不敢盡。言顧行,行顧言。君子胡不慥慥爾。"

君子素其位而行,不願乎其外。素富貴,行乎富貴;素貧賤,行乎貧賤;素夷狄,行乎夷狄;素患難,行乎患難。君子無入而不自得焉。在上位,不陵下;在下位,不援上;正己而不求於人,則無怨。上不怨天,下不尤人。故君子居易以俟命,小人行險以徼辛。子曰:" 射有似乎君子。失諸正鵠,反求諸其身。"

君子之道,辟如行遠必自邇,辟如登高必自卑。《詩》 曰:" 妻子好合,如鼓瑟琴。兄弟既翕,和樂且耽。宜爾室家,樂爾妻帑。" 子曰:" 父母其順矣乎!"

子曰:" 鬼神之爲德其盛矣乎。視之而弗見;聽之而弗聞;體物而不可遺。使天下之人,齊明盛服,以承祭祀。洋洋乎,如在其上,如在其左右。《詩》 曰:『神之格思,不可度思,矧可射思?』夫微之顯。誠之不可揜,如此夫。"

子曰:" 舜其大孝也與!德爲聖人,尊爲天子,富有四海之內。宗廟饗之,子孫保之。故大德,必得其位,必得其祿,必得其名,必得其壽。故天之生物必因其材而篤焉。故栽者培之,傾者覆之。《詩》 曰:『嘉樂君子,憲憲令德,宜民宜人。受祿於天。保佑命之,自天申之。』" 故大德者必受命。

子曰:" 無憂者,其惟文王乎。以王季爲父,以武王爲子。父作之,子述之。武王纘大王、王季、文王之緒。壹戎衣,而有天下。身不失天下之顯名。尊爲天子。富有四海之內。宗廟饗之。子孫保之。武王末受命,周公成文武之德。追王大王、王季,上祀先公以天子之禮。斯禮也,達乎諸侯大夫,及士庶人。父爲大夫,子爲士;葬以大夫,祭以士。父爲士,子爲大夫;葬以士,祭以大夫。期之喪,達乎大夫;三年之喪,達乎天子;父母之喪,無貴賤,一也。"

子曰:" 武王、周公,其達孝矣乎。夫孝者,善繼人之志,善述人之事者也。春秋,脩其祖廟,陳其宗器,設其裳衣,薦其時食。宗廟之禮,所以序昭穆也。序爵,所以辨貴賤也。序事,所以辨賢也。旅酬下爲上,所以達賤也。燕毛所以序齒也。踐其位,行其禮,奏其樂,敬其所尊,愛其所親,事死如事生,事亡如事存,孝之至也。郊社之禮,所以事上帝也。宗廟之禮,所以祀乎其先也。明乎郊社之禮,禘嘗之義,治國其如示諸掌乎。"

哀公問政。子曰:" 文武之政,布在方策。其人存,則其政舉;其人亡,則其政息。人道敏政,地道敏樹。夫政也者,蒲盧也。故爲政在人。取人以身。脩身以道。脩道以仁。仁者,人也,親親爲大。義者,宜也,尊賢爲大。親親之殺,尊賢之等,禮所生也。在下位,不獲乎上,民不可得而治矣。故君子,不可以不脩身。思脩身,不可以不事親。思事親,不可以不知人。思知人,不可以不知天。天下之達道五,所以行之者三,曰:君臣也、父子也、夫婦也、昆弟也、朋友之交也。五者,天下之達道也。知、仁、勇三者,天下之達德也。所以行之者一也。或生而知之;或學而知之;或困而知之:及其知之,一也。或安而行之;或利而行之;或勉強而行之:及其成功,一也。"

子曰:" 好學近乎知。力行近乎仁。知恥近乎勇。知斯三者,則知所以脩身。知所以脩身,則知所以治人。知所以治人,則知所以治天下國家矣。凡爲天下國家有九經,曰:脩身也、尊賢也、親親也、敬大臣也、體群臣也、子庶民也、來百工也、柔遠人也、懷諸侯也。脩身,則道立。尊賢,則不惑。親親,則諸父昆弟不怨。敬大臣,則不眩。體群臣,則士之報禮重。子庶民,則百姓勸。來百工,則財用足。柔遠人,則四方歸之。懷諸侯,則天下畏之。齊明盛服,非禮不動:所以脩身也。去讒遠色,賤貨而貴德,所以勸賢也。尊其位,重其祿,同其好惡,所以勸親親也。官盛任使,所以勸大臣也。忠信重祿,所以勸士也。時使薄斂,所以勸百姓也。日省月試,既稟稱事,所以勸百工也。送往迎來,嘉善而矜不能所以柔遠人也。繼絕世,舉廢國,治亂持危,朝聘以時,厚往而薄來,所以懷諸侯也。凡爲天下國家有九經,所以行之者一也。凡事,豫則立,不豫則廢。言前定,則不跲。事前定,則不困。行前定,則不疚。道前定,則不窮。在下位不獲乎上,民不可得而治矣。獲乎上有道:不信乎朋友,不獲乎上矣。信乎朋友有道:不順乎親,不信乎朋友矣。順乎親有道:反諸身不誠,不順乎親矣。誠身有道:不明乎善,不誠乎身矣。誠者,天之道也。誠之者,人之道也。誠者,不勉而中不思而得:從容中道,聖人也。誠之者,擇善而固執之者也。博學之,審問之,愼思之,明辨之,篤行之。有弗學,學之弗能,弗措也。有弗問,問之弗知,弗措也。有弗思,思之弗得,弗措也。有弗辨,辨之弗明,弗措也。有弗行,行之弗篤,弗措也。人一能之,己百之。人十能之,己千之。果能此道矣,雖愚必明,雖柔必強。"

自誠明,謂之性;自明誠,謂之敎。誠則明矣;明則誠矣。

唯天下至誠,爲能盡其性。能盡其性,則能盡人之性。能盡人之性,則能盡物之性。能盡物之性,則可以贊天地之化育。可以贊天地之化育,則可以與天地參矣。

其次致曲。曲能友誠。誠則形。形則著。著則明。明則動。動則變。變則化。唯天下至誠爲能化。

至誠之道可以前知。國家將興,必有禎祥;國家將亡,必有妖孽。見乎蓍龜,動乎四體。禍福將至,善必先知之;不善,必先知之。故至誠如神。

誠者自成也,而道自道也。誠者,物之終始。不誠無物。是故君子誠之爲貴。誠者,非自成己而已也。所以成物也。成己仁也。成物知也。性之德也,合外內之道也。故時措之宜也。

故至誠無息。不息則久,久則徵。徵則悠遠。悠遠,則博厚。博厚,則高明。博厚,所以載物也。高明,所以覆物也。悠久,所以成物也。博厚,配地。高明,配天。悠久,無疆。如此者,不見而章,不動而變,無爲而成。天地之道,可一言而盡也。其爲物不貳,則其生物不測。天地之道,博也、厚也、高也、明也、悠也、久也。今夫天,斯昭昭之多,及其無窮也,日月星辰系焉,萬物覆焉。今夫地,一撮土之多,及其廣厚,載華岳而不重,振河海而不泄,萬物載焉。今夫山,一卷石之多,及其廣大,草木生之,禽獸居之,寶藏興焉。今夫水,一勺之多,及其不測,黿鼉、蛟龍、魚鱉生焉,貨財殖焉。《詩》 云:" 維天之命,於穆不已。" 蓋曰,天之所以爲天也。" 於乎不顯,文王之德之純。" 蓋曰,文王之所以爲文也。純亦不已。

大哉聖人之道!洋洋乎,發育萬物,峻極於天。優優大哉,禮儀三百威儀三千。待其人而後行。故曰:" 茍不至德,至道不凝焉。" 故君子尊德性,而道問學,致廣大,而盡精微,極高明,而道中庸。溫故,而知新,敦厚以崇禮。是故居上不驕,爲下不倍。國有道,其言足以興;國無道,其默足以容。詩曰:" 既明且哲,以保其身。" 其此之謂與?

子曰:" 愚而好自用,賤而好字專。生乎今之世,反古之道。如此者菑及其身者也。" 非天子不議禮,不制度,不考文。今天下,車同軌,書同文,行同倫。雖有其位,茍無其德,不敢作禮樂焉。雖有其德,茍無其位,亦不敢作禮樂焉。子曰:" 吾說夏禮,杞不足徵也。吾學殷禮,有宋存焉。吾學周禮,今用之。吾從周。"

王天下有三重焉,其寡過矣乎!上焉者雖善,無徵。無徵,不信。不信,民弗從。下焉者雖善,不尊。不尊,不信。不信,民弗從。故君子之道,本諸身,徵諸庶民。考諸三王而不繆,建諸天地而不悖。質諸鬼神而無疑。百世以俟聖人而不惑。質鬼神而無疑,知天也。百世以俟聖人而不惑,知人也。是故君子動而世爲天下道,行而世爲天下法,言而世爲天下則。遠之,則有望;近之,則不厭。詩曰:" 在彼無惡,在此無射;庶幾夙夜,以永終譽。" 君子未有不如此,而蚤有譽於天下者也。

仲尼祖述堯舜,憲章文武。上律天時,下襲水土。辟如天地之無不持載,無不覆幬。辟如四時之錯行,如日月之代明。萬物並育而不相害。道並行而不相悖。小德川流;大德敦化。此天地之所以爲大也。

唯天下至聖,爲能聰、明、睿、知、足以有臨也;寬、裕、溫、柔、足以有容也;發、強、剛、毅、足以有執也;齊、庄、中、正、足以有敬也;文、理、密、察、足以有別也。溥博,淵泉,而時出之。溥博如天;淵泉如淵。見而民莫不敬;言而民莫不信;行而民莫不說。是以聲名洋溢乎中國,施及蠻貊。舟車所至,人力所通,天之所覆,地之所載,日月所照,霜露所隊:凡有血氣者莫不尊親。故曰:" 配天" 。

唯天下至誠,爲能經綸天下之大經,立天下之大本,知天地之化育。夫焉有所倚?肫肫其仁!淵淵其淵!浩浩其天!茍不固聰明聖知,達天德者,其孰能知之?

詩曰:" 衣錦尚絅," 惡其文之著也。故君子之道,闇然而日章;小人之道,的然而日亡。君子之道,淡而不厭、簡而文、溫而理。知遠之近,知風之自,知微之顯。可與入德矣。《詩》 云:" 潛雖伏矣,亦孔之昭。" 故君子內省不疚,無惡於志。君子之所不可及者,其唯人之所不見乎。《詩》 云:" 相在爾室,尚不愧於屋漏。" 故君子不動而敬,不言而信。詩曰:" 奏假無言,時靡有爭。" 是故君子不賞而民勸,不怒而民威於鈇鉞。詩曰:" 不顯惟德,百辟其刑之。" 是故君子篤恭而天下平。《詩》 云:" 予懷明德,不大聲以色。" 子曰:" 聲色之於以化民,末也。《詩》 云,『德輶如毛。』" 毛猶有倫。" 上天之載,無聲無臭。" 至矣。

Thiên mệnh chi vị tính; suất tính chi vị đạo; tu đạo chi vị giáo. Đạo dã giả, bất khả tu du ly dã; khả ly, phi đạo dã. Thị cố quân tử giới thận hồ kỳ sở bất đổ, khủng cụ hồ kỳ sở bất văn. Mạc kiến hồ ẩn, mạc hiển hồ vy. Cố quân tử thận kỳ độc dã. Hỷ nộ ai nhạc chi vị phát, vị chi trung. Phát nhi giai trung tiết, vị chi hoà. Trung dã giả, thiên hạ chi đại bản dã. Hoà dã giả, thiên hạ chi đạt đạo dã. Trí trung hoà, thiên địa vị yên, vạn vật dục yên.

Trọng ni viết: " quân tử trung dong; tiểu nhân phản trung dong. Quân tử chi trung dong dã, quân tử nhi thì trung. Tiểu nhân chi phản trung dong dã, tiểu nhân nhi vô kỵ đạn dã. "

Tử viết: " trung dong kỳ chí hỹ hồ! Dân tiên năng cửu hỹ. "

Tử viết: " đạo chi bất hành dã, ngã tri chi hỹ: tri giả quá chi; ngu giả bất cập dã. Đạo chi bất minh dã, ngã tri chi hỹ: hiền giả quá chi; bất tiêu giả bất cập dã. Nhân mạc bất ẩm thực dã. Tiên năng tri vị dã. "

Tử viết: " đạo kỳ bất hành hỹ phu. "

Tử viết: " thuấn kỳ đại tri dã dữ! Thuấn hảo vấn dĩ hảo sát nhĩ ngôn. Ẩn ác nhi dương thiện. Chấp kỳ lưỡng đoan, dụng kỳ trung ư dân. Kỳ tư dĩ vy thuấn hồ! "

Tử viết: " nhân giai viết:“ dư tri”, khu nhi nạp chư cổ hoạch hãm tỉnh chi trung, nhi mạc chi tri tịch dã. Nhân giai viết:“ dư tri”, trạch hồ trung dong, nhi bất năng kỳ nguyệt thủ dã. "

Tử viết: " hồi chi vy nhân dã: trạch hồ trung dong, đắc nhất thiện, tắc quyền quyền phục ưng, nhi phất thất chi hỹ. "

Tử viết: " thiên hạ quốc gia, khả quân dã; tước lộc, khả từ dã; bạch nhận, khả đạo dã; trung dong, bất khả năng dã. "

Tử lộ vấn cường. Tử viết: " nam phương chi cường dữ, bắc phương chi cường dữ, ức nhi cường dữ? Khoan nhu dĩ giáo, bất báo vô đạo, nam phương chi cường dã. Quân tử cư chi. Nhẫm kim cách, tử nhi bất yếm, bắc phương chi cường dã. Nhi cường giả cư chi. Cố quân tử hoà nhi bất lưu; cường tai kiểu. Trung lập nhi bất ỷ; cường tai kiểu. Quốc hữu đạo, bất biến tắc yên; cường tai kiểu. Quốc vô đạo, chí tử bất biến; cường tai kiểu. "

Tử viết: " tố ẩn hành quái, hậu thế hữu thuật yên: ngô phất vy chi hỹ. Quân tử tuân đạo nhi hành, bán đồ nhi phế: ngô phất năng dĩ hỹ. Quân tử y hồ trung dong. Độn thế bất kiến tri nhi bất hối: duy thánh giả năng chi. "

Quân tử chi đạo, phí nhi ẩn. Phu phụ chi ngu, khả dĩ dữ chi yên, cập kỳ chí dã, tuy thánh nhân diệc hữu sở bất tri yên. Phu phụ chi bất tiêu, khả dĩ năng hành yên, cập kỳ chí dã, tuy thánh nhân diệc hữu sở bất năng yên. Thiên địa chi đại dã, nhân do hữu sở hám. Cố quân tử ngữ đại, thiên hạ mạc năng tải yên, ngữ tiểu, thiên hạ mạc năng phá yên. 《thi 》 vân: " diên phi lệ thiên; ngư dược ư uyên. " ngôn kỳ thượng hạ sát dã. Quân tử chi đạo, tạo đoan phu phụ; cập kỳ chí dã, sát hồ thiên địa.

Tử viết: " đạo bất viễn nhân. Nhân chi vy đạo nhi viễn nhân, bất khả dĩ vy đạo. 《thi 》 vân,“ phạt kha phạt kha, kỳ tắc bất viễn.” chấp kha dĩ phạt kha, nghễ nhi thị chi. Do dĩ vy viễn. Cố quân tử dĩ nhân trị nhân, cải nhi chỉ. Trung thứ vy đạo bất viễn. Thi chư kỷ nhi bất nguyện, diệc vật thi ư nhân. Quân tử chi đạo tứ, khâu vị năng nhất yên: sở cầu hồ tử, dĩ sự phụ, vị năng dã; sở cầu hồ thần, dĩ sự quân, vị năng dã; sở cầu hồ đệ, dĩ sự huynh, vị năng dã; sở cầu hồ bằng hữu, tiên thi chi, vị năng dã. Dong đức chi hành, dong ngôn chi cẩn; hữu sở bất túc, bất cảm bất miễn; hữu dư, bất cảm tận. Ngôn cố hành, hành cố ngôn. Quân tử hồ bất tháo tháo nhĩ. "

Quân tử tố kỳ vị nhi hành, bất nguyện hồ kỳ ngoại. Tố phú quý, hành hồ phú quý; tố bần tiện, hành hồ bần tiện; tố di địch, hành hồ di địch; tố hoạn nan, hành hồ hoạn nan. Quân tử vô nhập nhi bất tự đắc yên. Tại thượng vị, bất lăng hạ; tại hạ vị, bất viện thượng; chính kỷ nhi bất cầu ư nhân, tắc vô oán. Thượng bất oán thiên, hạ bất vưu nhân. Cố quân tử cư dị dĩ sĩ mệnh, tiểu nhân hành hiểm dĩ kiêu tân. Tử viết: " xạ hữu tự hồ quân tử. Thất chư chính hộc, phản cầu chư kỳ thân. "

Quân tử chi đạo, tịch như hành viễn tất tự nhĩ, tịch như đăng cao tất tự ty. 《thi 》 viết: " thê tử hảo hợp, như cổ sắt cầm. Huynh đệ ký hấp, hoà nhạc thả đam. Nghi nhĩ thất gia, nhạc nhĩ thê thảng. " tử viết: " phụ mẫu kỳ thuận hỹ hồ! "

Tử viết: " quỷ thần chi vy đức kỳ thịnh hỹ hồ. Thị chi nhi phất kiến; thính chi nhi phất văn; thể vật nhi bất khả di. Sử thiên hạ chi nhân, tề minh thịnh phục, dĩ thừa tế tự. Dương dương hồ, như tại kỳ thượng, như tại kỳ tả hữu. 《thi 》 viết:“ thần chi cách tư, bất khả độ tư, thẩn khả xạ tư?” phu vy chi hiển. Thành chi bất khả yểm, như thử phu. "

Tử viết: " thuấn kỳ đại hiếu dã dữ! Đức vy thánh nhân, tôn vy thiên tử, phú hữu tứ hải chi nội. Tông miếu hưởng chi, tử tôn bảo chi. Cố đại đức, tất đắc kỳ vị, tất đắc kỳ lộc, tất đắc kỳ danh, tất đắc kỳ thọ. Cố thiên chi sinh vật tất nhân kỳ tài nhi đốc yên. Cố tài giả bồi chi, khuynh giả phúc chi. 《thi 》 viết:“ gia nhạc quân tử, hiến hiến linh đức, nghi dân nghi nhân. Thâu lộc ư thiên. Bảo hữu mệnh chi, tự thiên thân chi.” " cố đại đức giả tất thâu mệnh.

Tử viết: " vô ưu giả, kỳ duy văn vương hồ. Dĩ vương quý vy phụ, dĩ võ vương vy tử. Phụ tác chi, tử thuật chi. Võ vương toản đại vương, vương quý, văn vương chi tự. Nhất nhung y, nhi hữu thiên hạ. Thân bất thất thiên hạ chi hiển danh. Tôn vy thiên tử. Phú hữu tứ hải chi nội. Tông miếu hưởng chi. Tử tôn bảo chi. Võ vương mạt thâu mệnh, chu công thành văn võ chi đức. Truy vương đại vương, vương quý, thượng tự tiên công dĩ thiên tử chi lễ. Tư lễ dã, đạt hồ chư hầu đại phu, cập sĩ thứ nhân. Phụ vy đại phu, tử vy sĩ; táng dĩ đại phu, tế dĩ sĩ. Phụ vy sĩ, tử vy đại phu; táng dĩ sĩ, tế dĩ đại phu. Kỳ chi táng, đạt hồ đại phu; tam niên chi táng, đạt hồ thiên tử; phụ mẫu chi táng, vô quý tiện, nhất dã. "

Tử viết: " võ vương, chu công, kỳ đạt hiếu hỹ hồ. Phu hiếu giả, thiện kế nhân chi chí, thiện thuật nhân chi sự giả dã. Xuân thu, tu kỳ tổ miếu, trần kỳ tông khí, thiết kỳ thường y, tiến kỳ thì thực. Tông miếu chi lễ, sở dĩ tự chiêu mục dã. Tự tước, sở dĩ biện quý tiện dã. Tự sự, sở dĩ biện hiền dã. Lữ thù hạ vy thượng, sở dĩ đạt tiện dã. Yến mao sở dĩ tự xỉ dã. Tiễn kỳ vị, hành kỳ lễ, tấu kỳ nhạc, kính kỳ sở tôn, ái kỳ sở thân, sự tử như sự sinh, sự vong như sự tồn, hiếu chi chí dã. Giao xã chi lễ, sở dĩ sự thượng đế dã. Tông miếu chi lễ, sở dĩ tự hồ kỳ tiên dã. Minh hồ giao xã chi lễ, đế thường chi nghĩa, trị quốc kỳ như kỳ chư chưởng hồ. "

Ai công vấn chính. Tử viết: " văn võ chi chính, bố tại phương sách. Kỳ nhân tồn, tắc kỳ chính cử; kỳ nhân vong, tắc kỳ chính tức. Nhân đạo mẫn chính, địa đạo mẫn thụ. Phu chính dã giả, bồ lô dã. Cố vy chính tại nhân. Thủ nhân dĩ thân. Tu thân dĩ đạo. Tu đạo dĩ nhân. Nhân giả, nhân dã, thân thân vy đại. Nghĩa giả, nghi dã, tôn hiền vy đại. Thân thân chi sát, tôn hiền chi đẳng, lễ sở sinh dã. Tại hạ vị, bất hoạch hồ thượng, dân bất khả đắc nhi trị hỹ. Cố quân tử, bất khả dĩ bất tu thân. Tư tu thân, bất khả dĩ bất sự thân. Tư sự thân, bất khả dĩ bất tri nhân. Tư tri nhân, bất khả dĩ bất tri thiên. Thiên hạ chi đạt đạo ngũ, sở dĩ hành chi giả tam, viết: quân thần dã, phụ tử dã, phu phụ dã, côn đệ dã, bằng hữu chi giao dã. Ngũ giả, thiên hạ chi đạt đạo dã. Tri, nhân, dũng tam giả, thiên hạ chi đạt đức dã. Sở dĩ hành chi giả nhất dã. Hoặc sinh nhi tri chi; hoặc học nhi tri chi; hoặc khốn nhi tri chi: cập kỳ tri chi, nhất dã. Hoặc an nhi hành chi; hoặc lợi nhi hành chi; hoặc miễn cường nhi hành chi: cập kỳ thành công, nhất dã. "

Tử viết: " hảo học cận hồ tri. Lực hành cận hồ nhân. Tri sỉ cận hồ dũng. Tri tư tam giả, tắc tri sở dĩ tu thân. Tri sở dĩ tu thân, tắc tri sở dĩ trị nhân. Tri sở dĩ trị nhân, tắc tri sở dĩ trị thiên hạ quốc gia hỹ. Phàm vy thiên hạ quốc gia hữu cửu kinh, viết: tu thân dã, tôn hiền dã, thân thân dã, kính đại thần dã, thể quần thần dã, tử thứ dân dã, lai bách công dã, nhu viễn nhân dã, hoài chư hầu dã. Tu thân, tắc đạo lập. Tôn hiền, tắc bất hoặc. Thân thân, tắc chư phụ côn đệ bất oán. Kính đại thần, tắc bất huyễn. Thể quần thần, tắc sĩ chi báo lễ trùng. Tử thứ dân, tắc bách tính khuyến. Lai bách công, tắc tài dụng túc. Nhu viễn nhân, tắc tứ phương quy chi. Hoài chư hầu, tắc thiên hạ uý chi. Tề minh thịnh phục, phi lễ bất động: sở dĩ tu thân dã. Khứ sàm viễn sắc, tiện hoá nhi quý đức, sở dĩ khuyến hiền dã. Tôn kỳ vị, trùng kỳ lộc, đồng kỳ hảo ác, sở dĩ khuyến thân thân dã. Quan thịnh nhậm sử, sở dĩ khuyến đại thần dã. Trung tín trùng lộc, sở dĩ khuyến sĩ dã. Thì sử bạc liễm, sở dĩ khuyến bách tính dã. Nhật tỉnh nguyệt thí, ký bẩm xưng sự, sở dĩ khuyến bách công dã. Tống vãng nghinh lai, gia thiện nhi căng bất năng sở dĩ nhu viễn nhân dã. Kế tuyệt thế, cử phế quốc, trị loạn trì nguy, triêu sính dĩ thì, hậu vãng nhi bạc lai, sở dĩ hoài chư hầu dã. Phàm vy thiên hạ quốc gia hữu cửu kinh, sở dĩ hành chi giả nhất dã. Phàm sự, dự tắc lập, bất dự tắc phế. Ngôn tiền định, tắc bất cấp. Sự tiền định, tắc bất khốn. Hành tiền định, tắc bất cứu. Đạo tiền định, tắc bất cùng. Tại hạ vị bất hoạch hồ thượng, dân bất khả đắc nhi trị hỹ. Hoạch hồ thượng hữu đạo: bất tín hồ bằng hữu, bất hoạch hồ thượng hỹ. Tín hồ bằng hữu hữu đạo: bất thuận hồ thân, bất tín hồ bằng hữu hỹ. Thuận hồ thân hữu đạo: phản chư thân bất thành, bất thuận hồ thân hỹ. Thành thân hữu đạo: bất minh hồ thiện, bất thành hồ thân hỹ. Thành giả, thiên chi đạo dã. Thành chi giả, nhân chi đạo dã. Thành giả, bất miễn nhi trung bất tư nhi đắc: tòng dung trung đạo, thánh nhân dã. Thành chi giả, trạch thiện nhi cố chấp chi giả dã. Bác học chi, thẩm vấn chi, thận tư chi, minh biện chi, đốc hành chi. Hữu phất học, học chi phất năng, phất thố dã. Hữu phất vấn, vấn chi phất tri, phất thố dã. Hữu phất tư, tư chi phất đắc, phất thố dã. Hữu phất biện, biện chi phất minh, phất thố dã. Hữu phất hành, hành chi phất đốc, phất thố dã. Nhân nhất năng chi, kỷ bách chi. Nhân thập năng chi, kỷ thiên chi. Quả năng thử đạo hỹ, tuy ngu tất minh, tuy nhu tất cường. "

Tự thành minh, vị chi tính; tự minh thành, vị chi giáo. Thành tắc minh hỹ; minh tắc thành hỹ.

Duy thiên hạ chí thành, vy năng tận kỳ tính. Năng tận kỳ tính, tắc năng tận nhân chi tính. Năng tận nhân chi tính, tắc năng tận vật chi tính. Năng tận vật chi tính, tắc khả dĩ tán thiên địa chi hoá dục. Khả dĩ tán thiên địa chi hoá dục, tắc khả dĩ dữ thiên địa tam hỹ.

Kỳ thứ trí khúc. Khúc năng hữu thành. Thành tắc hình. Hình tắc trước. Trước tắc minh. Minh tắc động. Động tắc biến. Biến tắc hoá. Duy thiên hạ chí thành vy năng hoá.

Chí thành chi đạo khả dĩ tiền tri. Quốc gia tướng hưng, tất hữu trinh tường; quốc gia tướng vong, tất hữu yêu nghiệt. Kiến hồ thi quy, động hồ tứ thể. Hoạ phúc tướng chí, thiện tất tiên tri chi; bất thiện, tất tiên tri chi. Cố chí thành như thần.

Thành giả tự thành dã, nhi đạo tự đạo dã. Thành giả, vật chi chung thuỷ. Bất thành vô vật. Thị cố quân tử thành chi vy quý. Thành giả, phi tự thành kỷ nhi dĩ dã. Sở dĩ thành vật dã. Thành kỷ nhân dã. Thành vật tri dã. Tính chi đức dã, hợp ngoại nội chi đạo dã. Cố thì thố chi nghi dã.

Cố chí thành vô tức. Bất tức tắc cửu, cửu tắc trưng. Trưng tắc du viễn. Du viễn, tắc bác hậu. Bác hậu, tắc cao minh. Bác hậu, sở dĩ tải vật dã. Cao minh, sở dĩ phúc vật dã. Du cửu, sở dĩ thành vật dã. Bác hậu, phối địa. Cao minh, phối thiên. Du cửu, vô cương. Như thử giả, bất kiến nhi chương, bất động nhi biến, vô vy nhi thành. Thiên địa chi đạo, khả nhất ngôn nhi tận dã. Kỳ vy vật bất nhị, tắc kỳ sinh vật bất trắc. Thiên địa chi đạo, bác dã, hậu dã, cao dã, minh dã, du dã, cửu dã. Kim phu thiên, tư chiêu chiêu chi đa, cập kỳ vô cùng dã, nhật nguyệt tinh thần hệ yên, vạn vật phúc yên. Kim phu địa, nhất toát thổ chi đa, cập kỳ quảng hậu, tải hoa nhạc nhi bất trùng, chấn hà hải nhi bất tiết, vạn vật tải yên. Kim phu sơn, nhất quyển thạch chi đa, cập kỳ quảng đại, thảo mộc sinh chi, cầm thú cư chi, bảo tàng hưng yên. Kim phu thuỷ, nhất chước chi đa, cập kỳ bất trắc, ngoan đà, giao long, ngư biết sinh yên, hoá tài thực yên. 《thi 》 vân: " duy thiên chi mệnh, ư mục bất dĩ. " cái viết, thiên chi sở dĩ vy thiên dã. " ư hồ bất hiển, văn vương chi đức chi thuần. " cái viết, văn vương chi sở dĩ vy văn dã. Thuần diệc bất dĩ.

Đại tai thánh nhân chi đạo! Dương dương hồ, phát dục vạn vật, tuấn cực ư thiên. Ưu ưu đại tai, lễ nghi tam bách uy nghi tam thiên. Đãi kỳ nhân nhi hậu hành. Cố viết: " cẩu bất chí đức, chí đạo bất ngưng yên. " cố quân tử tôn đức tính, nhi đạo vấn học, trí quảng đại, nhi tận tinh vy, cực cao minh, nhi đạo trung dong. Ôn cố, nhi tri tân, đôn hậu dĩ sùng lễ. Thị cố cư thượng bất kiêu, vy hạ bất bội. Quốc hữu đạo, kỳ ngôn túc dĩ hưng; quốc vô đạo, kỳ mặc túc dĩ dung. Thi viết: " ký minh thả triết, dĩ bảo kỳ thân. " kỳ thử chi vị dữ?

Tử viết: " ngu nhi hảo tự dụng, tiện nhi hảo tự chuyên. Sinh hồ kim chi thế, phản cổ chi đạo. Như thử giả tri cập kỳ thân giả dã. " phi thiên tử bất nghị lễ, bất chế độ, bất khảo văn. Kim thiên hạ, xa đồng quỹ, thư đồng văn, hành đồng luân. Tuy hữu kỳ vị, cẩu vô kỳ đức, bất cảm tác lễ nhạc yên. Tuy hữu kỳ đức, cẩu vô kỳ vị, diệc bất cảm tác lễ nhạc yên. Tử viết: " ngô thuyết hạ lễ, kỷ bất túc trưng dã. Ngô học ân lễ, hữu tống tồn yên. Ngô học chu lễ, kim dụng chi. Ngô tòng chu. "

Vương thiên hạ hữu tam trùng yên, kỳ quả quá hỹ hồ! Thượng yên giả tuy thiện, vô trưng. Vô trưng, bất tín. Bất tín, dân phất tòng. Hạ yên giả tuy thiện, bất tôn. Bất tôn, bất tín. Bất tín, dân phất tòng. Cố quân tử chi đạo, bản chư thân, trưng chư thứ dân. Khảo chư tam vương nhi bất mâu, kiến chư thiên địa nhi bất bội. Chất chư quỷ thần nhi vô nghi. Bách thế dĩ sĩ thánh nhân nhi bất hoặc. Chất quỷ thần nhi vô nghi, tri thiên dã. Bách thế dĩ sĩ thánh nhân nhi bất hoặc, tri nhân dã. Thị cố quân tử động nhi thế vy thiên hạ đạo, hành nhi thế vy thiên hạ pháp, ngôn nhi thế vy thiên hạ tắc. Viễn chi, tắc hữu vọng; cận chi, tắc bất yếm. Thi viết: " tại bỉ vô ác, tại thử vô xạ; thứ kỷ túc dạ, dĩ vĩnh chung dự. " quân tử vị hữu bất như thử, nhi tảo hữu dự ư thiên hạ giả dã.

Trọng ni tổ thuật nghiêu thuấn, hiến chương văn võ. Thượng luật thiên thì, hạ tập thuỷ thổ. Tịch như thiên địa chi vô bất trì tải, vô bất phúc trù. Tịch như tứ thì chi thác hành, như nhật nguyệt chi đại minh. Vạn vật tịnh dục nhi bất tương hại. Đạo tịnh hành nhi bất tương bội. Tiểu đức xuyên lưu; đại đức đôn hoá. Thử thiên địa chi sở dĩ vy đại dã.

Duy thiên hạ chí thánh, vy năng thông, minh, duệ, tri, túc dĩ hữu lâm dã; khoan, dụ, ôn, nhu, túc dĩ hữu dung dã; phát, cường, cương, nghị, túc dĩ hữu chấp dã; tề, trang, trung, chính, túc dĩ hữu kính dã; văn, lý, mật, sát, túc dĩ hữu biệt dã. Phổ bác, uyên tuyền, nhi thì xuất chi. Phổ bác như thiên; uyên tuyền như uyên. Kiến nhi dân mạc bất kính; ngôn nhi dân mạc bất tín; hành nhi dân mạc bất thuyết. Thị dĩ thanh danh dương dật hồ trung quốc, thi cập man mạch. Chu xa sở chí, nhân lực sở thông, thiên chi sở phúc, địa chi sở tải, nhật nguyệt sở chiếu, sương lộ sở đội: phàm hữu huyết khí giả mạc bất tôn thân. Cố viết: " phối thiên " .

Duy thiên hạ chí thành, vy năng kinh luân thiên hạ chi đại kinh, lập thiên hạ chi đại bản, tri thiên địa chi hoá dục. Phu yên hữu sở ỷ? Truân truân kỳ nhân! Uyên uyên kỳ uyên! Hạo hạo kỳ thiên! Cẩu bất cố thông minh thánh tri, đạt thiên đức giả, kỳ thục năng tri chi?

Thi viết: " y cẩm thượng quýnh, " ác kỳ văn chi trước dã. Cố quân tử chi đạo, ám nhiên nhi nhật chương; tiểu nhân chi đạo, đích nhiên nhi nhật vong. Quân tử chi đạo, đạm nhi bất yếm, giản nhi văn, ôn nhi lý. Tri viễn chi cận, tri phong chi tự, tri vy chi hiển. Khả dữ nhập đức hỹ. 《thi 》 vân: " tiềm tuy phục hỹ, diệc khổng chi chiêu. " cố quân tử nội tỉnh bất cứu, vô ác ư chí. Quân tử chi sở bất khả cập giả, kỳ duy nhân chi sở bất kiến hồ. 《thi 》 vân: " tương tại nhĩ thất, thượng bất quý ư ốc lậu. " cố quân tử bất động nhi kính, bất ngôn nhi tín. Thi viết: " tấu giả vô ngôn, thì mỹ hữu tranh. " thị cố quân tử bất thưởng nhi dân khuyến, bất nộ nhi dân uy ư phu việt. Thi viết: " bất hiển duy đức, bách tịch kỳ hình chi. " thị cố quân tử đốc cung nhi thiên hạ bình. 《thi 》 vân: " dư hoài minh đức, bất đại thanh dĩ sắc. " tử viết: " thanh sắc chi ư dĩ hoá dân, mạt dã. 《thi 》 vân,“ đức du như mao.” " mao do hữu luân. " thượng thiên chi tải, vô thanh vô xú. " chí hỹ.

Dịch nghĩa

[sửa]
TRUNG DUNG

Chương 1

[sửa]

Mệnh trời gọi là Tính; theo tính gọi là Đạo; sửa mình theo đạo gọi là Giáo. Đạo là thứ không thể rời bỏ dù trong chốc lát; nếu có thể rời bỏ, không phải là Đạo. Thế nên, người quân tử răn sợ ở nơi mình không nhìn thấy, lo hãi ở nơi mình không nghe thấy. Không gì hiển hiện hơn chỗ ẩn khuất, không gì rõ rệt hơn cái nhỏ bé. Cho nên người quân tử thận trọng khi ở một mình (Thận độc).

Khi vui, giận, buồn, vui chưa phát ra, gọi là Trung. Phát ra mà đều đúng chừng mực, gọi là Hòa. Trung là cái gốc lớn của thiên hạ. Hòa là con đường đạt đạo của thiên hạ. Đạt đến độ Trung Hòa, trời đất giữ đúng vị trí, muôn vật được nuôi dưỡng.

Chương 2

[sửa]

Trọng Ni nói: "Quân tử giữ Trung Dung; tiểu nhân làm trái Trung Dung. Quân tử giữ Trung Dung vì là bậc quân tử mà luôn hành động đúng lúc (thời trung). Tiểu nhân trái Trung Dung vì là kẻ tiểu nhân mà không biết kiêng sợ gì."

Chương 3

[sửa]

Khổng Tử nói: "Trung Dung là bậc chí cao thay! Dân chúng ít người giữ được lâu dài vậy."

Chương 4

[sửa]

Khổng Tử nói: "Đạo không thực hành được, ta biết rồi: kẻ trí thì làm quá mức, kẻ ngu thì không theo kịp. Đạo không sáng tỏ được, ta biết rồi: người hiền làm quá, kẻ kém cỏi không tới nơi. Người ta ai mà không ăn uống, nhưng ít ai biết rõ mùi vị."

Chương 5

[sửa]

Khổng Tử nói: "Đạo xem chừng không thực hành được vậy thay!"

Chương 6

[sửa]

Khổng Tử nói: "Vua Thuấn thật là bậc đại trí vậy! Thuấn thích hỏi han và thích xét kỹ cả những lời tầm thường. Ông giấu cái xấu của người và tán dương cái tốt. Nắm lấy hai đầu cực đoan, chọn điểm giữa mà dùng cho dân. Đó chính là điều làm nên vua Thuấn vậy!"

Chương 7

[sửa]

Khổng Tử nói: "Người ta đều nói: 'Ta khôn ngoan', nhưng khi bị lùa vào lưới, sập bẫy, rơi vào hầm hố mà không biết đường tránh. Người ta đều nói: 'Ta khôn ngoan', nhưng chọn đạo Trung Dung mà không giữ nổi một tháng."

Chương 8

[sửa]

Khổng Tử nói: "Nhan Hồi làm người: chọn đạo Trung Dung, hễ được một điều thiện thì cung kính nắm chặt trong lòng mà không để mất."

Chương 9

[sửa]

Khổng Tử nói: "Thiên hạ quốc gia có thể trị cho bình ổn; tước lộc có thể từ chối; gươm đao trắng có thể dẫm lên; nhưng đạo Trung Dung thì không thể (dễ dàng) làm được."

Chương 10

[sửa]

Tử Lộ hỏi về sức mạnh. Khổng Tử đáp: "Là sức mạnh phương Nam, sức mạnh phương Bắc, hay sức mạnh của nhà ngươi? Dùng sự khoan dung mềm mỏng để dạy dỗ, không báo thù kẻ không có đạo đức, đó là cái mạnh của phương Nam, bậc quân tử ở đó. Mặc áo giáp, nằm trên binh khí, chết không hối tiếc, đó là cái mạnh của phương Bắc, kẻ dũng sĩ ở đó. Cho nên, người quân tử hòa hợp mà không a tòng; mạnh mẽ thay sự cứng cỏi! Đứng trung lập mà không nghiêng lệch; mạnh mẽ thay sự cứng cỏi! Nước có đạo, không thay đổi khí tiết lúc khốn cùng; mạnh mẽ thay sự cứng cỏi! Nước không đạo, giữ vững tiết tháo đến chết không đổi; mạnh mẽ thay sự cứng cỏi!"

Chương 11

[sửa]

Khổng Tử nói: "Tìm những điều bí ẩn, làm những việc quái dị để đời sau ca tụng: ta không làm vậy. Người quân tử theo Đạo mà hành động, đi nửa đường rồi bỏ: ta không thể thôi vậy. Người quân tử nương theo Trung Dung, ẩn dật mà thế gian không biết đến cũng không hối hận: chỉ có bậc thánh mới làm được."

Chương 12

[sửa]

Đạo của người quân tử, rộng lớn mà kín đáo. Những kẻ ngu dốt cũng có thể hiểu biết được, nhưng đến chỗ tột cùng, dù bậc thánh nhân cũng có chỗ không biết đến. Kẻ kém cỏi cũng có thể thực hành được, nhưng đến chỗ tột cùng, dù bậc thánh nhân cũng có chỗ không làm được. Trời đất lớn là thế, con người vẫn còn chỗ chưa vừa lòng. Thế nên, người quân tử nói về cái lớn, thiên hạ không gì chứa nổi; nói về cái nhỏ, thiên hạ không gì phá vỡ được.

Kinh Thi viết: "Chim diều bay vút tận trời, cá nhảy dưới vực sâu." Ý nói đạo hiển hiện ở khắp trên dưới. Đạo của người quân tử bắt đầu từ đạo vợ chồng, đến lúc tột cùng thì soi sáng khắp trời đất.

Chương 13

[sửa]

Khổng Tử nói: "Đạo không xa người. Người hành đạo mà xa lánh con người thì không thể gọi là Đạo.

Kinh Thi viết: 'Đẽo cán rìu, đẽo cán rìu, mẫu ngay tại đó thôi.' Cầm cán rìu cũ để đẽo cán rìu mới, nhìn liếc một cái vẫn thấy còn xa. Thế nên người quân tử lấy đạo người để trị người, sửa đổi được thì thôi. Lòng trung và thứ (trung thành và vị tha) cách Đạo không xa. Điều gì mình không muốn, đừng làm cho người khác. Đạo người quân tử có bốn điều, Khâu này chưa làm được điều nào: Điều đòi hỏi ở con để thờ cha, chưa làm được; điều đòi hỏi ở tôi để thờ vua, chưa làm được; điều đòi hỏi ở em để thờ anh, chưa làm được; điều đòi hỏi ở bạn bè, mình làm trước cho họ, chưa làm được. Thực hành đức bình thường, thận trọng lời nói bình thường; có chỗ chưa đủ thì không dám không cố gắng; có chỗ dư thì không dám làm hết. Lời nói nhìn vào việc làm, việc làm nhìn vào lời nói. Người quân tử sao chẳng dốc lòng làm vậy!"

Chương 14

[sửa]

Người quân tử theo đúng vị trí của mình mà hành động, không mong cầu điều gì ngoài vị thế đó. Ở chỗ giàu sang, hành động theo giàu sang; ở chỗ nghèo hèn, hành động theo nghèo hèn; ở giữa dân tộc lạc hậu, hành động theo cảnh đó; ở nơi hoạn nạn, hành động theo cảnh hoạn nạn. Người quân tử không rơi vào hoàn cảnh nào mà không tự tại. Ở vị trí trên không lăng mạ kẻ dưới; ở vị trí dưới không bám víu kẻ trên; sửa mình mà không cầu ở người thì không oán hận. Trên không oán trời, dưới không trách người. Cho nên người quân tử ở nơi bình an để chờ mệnh trời, kẻ tiểu nhân làm liều để cầu may mắn.

Khổng Tử nói: "Nghề bắn cung có nét giống người quân tử. Bắn không trúng đích thì quay lại tìm nguyên nhân ở bản thân mình."

Chương 15

[sửa]

Đạo của người quân tử giống như đi xa phải bắt đầu từ chỗ gần, như leo cao phải bắt đầu từ chỗ thấp.

Kinh Thi nói: "Vợ con hòa hợp, như đàn cầm đàn sắt. Anh em sum họp, vui vẻ nồng nàn. Làm yên ấm gia đình, làm vui lòng vợ con." Khổng Tử nói: "Cha mẹ hẳn là sẽ vui lòng thay!"

Chương 16

[sửa]

Khổng Tử nói: "Đức của quỷ thần cực thịnh thay! Nhìn không thấy, nghe không tiếng nhưng thể hiện ở muôn vật mà không bỏ sót. Khiến cho thiên hạ người người tắm gội sạch sẽ, mặc áo lễ để tế tự. Tràn đầy thay, như ở trên đầu, như ở bên trái bên phải vậy.

Kinh Thi nói: 'Thần ghé thăm, không thể đoán được, huống hồ là chán ghét sao?' Cái nhỏ bé hiển hiện ra cái rõ rệt. Sự thành thực không thể che giấu được là như thế đó."

Chương 17

[sửa]

Khổng Tử nói: "Vua Thuấn thật là bậc đại hiếu vậy! Đức là bậc thánh, tôn làm thiên tử, giàu có trong bốn biển. Tông miếu thờ phụng, con cháu giữ gìn. Cho nên người có đại đức ắt được ngôi vị, ắt được bổng lộc, ắt được danh tiếng, ắt được trường thọ. Trời sinh muôn vật ắt dựa vào tư chất mà bồi đắp. Cây nào tốt thì vun bón, cây nào nghiêng thì đổ đổ.

Kinh Thi nói: 'Vui thay bậc quân tử, đức hạnh sáng ngời, hợp lòng dân, hợp lòng người. Nhận bổng lộc của trời. Trời bảo vệ ban mệnh cho, từ trời cao ban xuống mãi.' Thế nên người có đại đức ắt nhận mệnh trời."

Chương 18

[sửa]

Khổng Tử nói: "Bậc không lo âu, chỉ có Văn Vương chăng? Có Vương Quý làm cha, có Võ Vương làm con. Cha gây dựng, con tiếp nối. Võ Vương kế thừa sự nghiệp của Đại Vương, Vương Quý, Văn Vương. Một lần mặc áo giáp ra quân mà có được thiên hạ. Bản thân không mất danh tiếng lẫy lừng. Tôn làm thiên tử, giàu có trong bốn biển. Tông miếu thờ phụng, con cháu giữ gìn. Võ Vương cuối đời nhận mệnh trời, Chu Công hoàn thành đức của Văn và Võ. Truy tôn Đại Vương, Vương Quý làm vua, tế tự tiên tổ theo lễ thiên tử. Lễ này thông suốt đến chư hầu, đại phu và sĩ dân. Cha là đại phu, con là sĩ thì khi chôn theo lễ đại phu, khi tế theo lễ sĩ. Cha là sĩ, con là đại phu thì khi chôn theo lễ sĩ, khi tế theo lễ đại phu. Tang một năm (kỳ) thông đến đại phu; tang ba năm thông đến thiên tử. Tang cha mẹ thì không phân sang hèn, đều như nhau."

Chương 19

[sửa]

Khổng Tử nói: "Võ Vương và Chu Công thật là bậc đạt hiếu vậy! Người hiếu là kẻ khéo nối tiếp chí hướng của người đi trước, khéo tiếp nối sự nghiệp của cha ông. Mùa xuân mùa thu, tu sửa tông miếu, bày biện đồ thờ, đặt y phục, dâng thức ăn theo mùa. Lễ ở tông miếu là để phân thứ tự tổ tiên (chiêu mục). Định phẩm tước để phân biệt sang hèn. Phân định công việc để phân biệt người hiền. Kẻ dưới dâng rượu chúc người trên là để ơn huệ đến cả kẻ hèn. Tiệc mừng phân theo màu tóc là để sắp xếp theo tuổi tác. Đứng đúng vị trí, làm đúng lễ, tấu đúng nhạc, kính bậc mình nên kính, yêu người mình nên yêu; thờ người chết như lúc sống, thờ người đã mất như lúc còn, ấy là tột cùng của hiếu vậy. Lễ tế Giao Xã là để thờ Thượng đế. Lễ tông miếu là để thờ tiên tổ. Hiểu rõ lễ tế Giao Xã và ý nghĩa tế Đề, tế Thường thì trị nước dễ như lật bàn tay vậy."

Chương 20

[sửa]

Ai Công hỏi về chính trị.

Khổng Tử nói: "Chính sự của Văn Vương, Võ Vương còn ghi trong sử sách. Người còn thì chính trị còn; người mất thì chính trị tắt. Đạo người làm cho chính sự thịnh, đạo đất làm cho cây cối tươi. Chính trị như giống cỏ lau (dễ mọc). Cho nên trị nước cốt ở dùng người. Chọn người dựa vào nhân cách mình. Tu thân theo Đạo. Theo Đạo theo lòng Nhân. Nhân là tính người, thương người thân là lớn nhất. Nghĩa là lẽ phải, tôn kính bậc hiền tài là lớn nhất. Việc yêu người thân có mức độ, việc kính hiền tài có thứ bậc, đó là do Lễ sinh ra. Ở vị trí dưới mà không được lòng người trên thì dân không thể trị được. Thế nên người quân tử không thể không tu thân. Muốn tu thân phải thờ phụng cha mẹ. Muốn thờ cha mẹ phải biết nhìn người. Muốn biết nhìn người phải biết đạo Trời.

Thiên hạ có 5 đạo đạt tới (đạt đạo), dùng 3 đức để thực hành. Đó là: đạo vua tôi, cha con, vợ chồng, anh em, bạn bè. 5 điều này là đạo đạt tới của thiên hạ. Trí, Nhân, Dũng là 3 đức đạt tới của thiên hạ. Nhưng cái để hành động thì chỉ là một (chữ Thành). Có người sinh ra đã biết, có người học mới biết, có người khốn đốn mới biết; nhưng khi đã biết thì là như nhau. Có người thản nhiên mà làm, có người vì lợi mà làm, có người gượng ép mà làm; nhưng khi thành công thì là như nhau."

Khổng Tử nói: "Thích học gần với Trí. Cố gắng làm gần với Nhân. Biết hổ thẹn gần với Dũng. Biết ba điều đó thì biết cách tu thân. Biết cách tu thân thì biết cách trị người. Biết cách trị người thì biết cách trị thiên hạ quốc gia. Phàm trị thiên hạ quốc gia có 9 nguyên tắc (cửu kinh): tu thân, tôn hiền, yêu người thân, kính đại thần, thương xót quần thần, thương dân như con, khuyến khích trăm nghề, vỗ về người phương xa, vỗ về chư hầu. Tu thân thì đạo lập. Tôn hiền thì không lầm lạc. Yêu người thân thì chú bác anh em không oán hận. Kính đại thần thì không bị rối loạn. Thương quần thần thì kẻ sĩ báo đáp nồng hậu. Thương dân như con thì trăm họ nỗ lực. Khuyến trăm nghề thì tài dùng đầy đủ. Vỗ về người xa thì bốn phương quy thuận. Vỗ về chư hầu thì thiên hạ nể sợ.

Giữ lòng thanh tịnh, mặc áo lễ, không làm điều phi lễ: ấy là tu thân. Bỏ lời sàm nịnh, xa sắc dục, coi nhẹ tiền của mà trọng đức hạnh: ấy là khuyến khích bậc hiền. Cho vị trí cao, bổng lộc hậu, cùng chung sở thích: ấy là khuyến khích người thân. Cho đủ quan lại để làm việc: ấy là khuyến khích đại thần. Lòng tin chân thành, bổng lộc trọng hậu: ấy là khuyến khích kẻ sĩ. Dùng dân đúng thời vụ, thuế nhẹ: ấy là khuyến khích dân chúng. Kiểm tra hằng ngày, thi cử hằng tháng, ban cấp lương bổng xứng với công việc: ấy là khuyến khích trăm nghề. Tiễn người đi, đón người đến, khen điều thiện, thương người yếu: ấy là vỗ về người phương xa. Nối lại dòng giống đã dứt, dựng lại nước đã mất, trị loạn phò nguy, triều cống đúng kỳ, ban thưởng nhiều, nhận lễ vật ít: ấy là vỗ về chư hầu. Phàm trị thiên hạ có 9 nguyên tắc, nhưng để hành động chỉ cần một (chữ Thành).

Phàm việc gì có chuẩn bị (dự) trước thì nên, không chuẩn bị thì hỏng. Lời nói định trước thì không vấp. Việc làm định trước thì không khốn. Hành động định trước thì không hối hận. Đạo định trước thì không cùng tận. Ở vị trí dưới không được lòng người trên thì dân không thể trị được. Được lòng người trên có đạo: không được bạn bè tin cậy thì không được lòng người trên. Tin cậy bạn bè có đạo: không thuận với cha mẹ thì không được bạn bè tin cậy. Thuận với cha mẹ có đạo: tự xét mình không thành thực thì không thuận với cha mẹ. Thành thực với mình có đạo: không hiểu rõ điều thiện thì không thể thành thực với mình.

Thành là đạo của Trời. Làm cho thành là đạo của người. Bậc chân thành thì không cần gắng sức mà vẫn đúng, không cần suy nghĩ mà vẫn đạt; ung dung đúng đạo, ấy là bậc thánh nhân. Kẻ làm cho thành là người chọn điều thiện mà nắm giữ thật chặt. Phải học cho rộng, hỏi cho kỹ, nghĩ cho thấu, phân biệt cho minh bạch, thực hành cho nồng hậu. Có chỗ chưa học, đã học mà chưa làm được thì không bỏ qua. Có chỗ chưa hỏi, đã hỏi mà chưa biết thì không bỏ qua. Có chỗ chưa nghĩ, đã nghĩ mà chưa ra thì không bỏ qua. Có chỗ chưa phân biệt, phân biệt mà chưa rõ thì không bỏ qua. Có chỗ chưa làm, đã làm mà chưa nồng hậu thì không bỏ qua. Người khác làm một lần được, ta làm trăm lần. Người khác làm mười lần được, ta làm nghìn lần. Nếu quả thực làm được đạo này, dù ngu ắt sẽ sáng, dù yếu ắt sẽ mạnh."

Chương 21

[sửa]

Từ "Thành" mà dẫn đến "Minh" (sáng suốt), gọi là Tính. Từ "Minh" mà dẫn đến "Thành", gọi là Giáo. Đã Thành ắt sẽ Minh; đã Minh ắt sẽ Thành.

Chương 22

[sửa]

Chỉ có bậc chí thành trong thiên hạ mới có thể thấu hiểu hết bản tính của mình. Thấu hiểu bản tính mình thì thấu hiểu bản tính người. Thấu hiểu bản tính người thì thấu hiểu bản tính muôn vật. Thấu hiểu bản tính muôn vật thì có thể giúp trời đất hóa dục. Giúp trời đất hóa dục thì có thể đứng ngang hàng với trời đất.

Chương 23

[sửa]

Bậc kế đó thì chuyên chú vào những điều nhỏ hẹp (致曲). Từ nhỏ hẹp cũng có thể đạt đến Thành. Có Thành ắt thể hiện ra ngoài. Thể hiện ắt rõ rệt. Rõ rệt ắt sáng sủa. Sáng sủa ắt cử động. Cử động ắt biến đổi. Biến đổi ắt hóa thân. Chỉ có bậc chí thành trong thiên hạ mới có thể cảm hóa được.

Chương 24

[sửa]

Đạo chí thành có thể biết trước. Quốc gia sắp hưng thịnh ắt có điềm lành; quốc gia sắp mất ắt có yêu nghiệt. Thể hiện qua cỏ thi, mu rùa; động qua chân tay. Họa phúc sắp đến, điều thiện ắt biết trước, điều không thiện ắt biết trước. Thế nên bậc chí thành như thần linh vậy.

Chương 25

[sửa]

Thành là tự hoàn thành mình, Đạo là tự dẫn dắt mình. Thành là khởi đầu và kết thúc của muôn vật, không có Thành thì không có vật. Thế nên người quân tử coi trọng chữ Thành. Thành không chỉ là hoàn thành chính mình, mà còn là hoàn thành cho muôn vật. Hoàn thành chính mình là Nhân. Hoàn thành muôn vật là Trí. Đó là đức tính của bản tính, là đạo hợp nhất trong ngoài. Thế nên lúc nào áp dụng cũng đều thích đáng.

Chương 26

[sửa]

Cho nên bậc chí thành thì không ngừng nghỉ. Không nghỉ ắt lâu dài. Lâu dài ắt có hiệu nghiệm. Hiệu nghiệm ắt vươn xa. Vươn xa ắt rộng dày. Rộng dày ắt cao sáng. Rộng dày để chở vật. Cao sáng để che vật. Lâu dài để thành vật. Rộng dày sánh với Đất. Cao sáng sánh với Trời. Lâu dài là vô tận. Như thế, không cần phô trương mà vẫn rạng rỡ, không cử động mà vẫn biến hóa, không làm mà vẫn thành công.

Đạo trời đất có thể dùng một lời mà nói hết: Sự vật của nó không hai lòng, nên sinh ra muôn vật không thể lường hết. Đạo trời đất: rộng, dày, cao, sáng, xa, lâu. Nay như bầu trời, chỉ là một chút ánh sáng này thôi, nhưng đến chỗ vô cùng thì nhật nguyệt tinh tú treo ở đó, muôn vật được che phủ. Nay như mặt đất, chỉ là một nắm đất này thôi, nhưng đến chỗ rộng dày thì chở núi Hoa Sơn mà không thấy nặng, chứa sông biển mà không rò rỉ, muôn vật được chuyên chở. Nay như ngọn núi, chỉ là một hòn đá này thôi, nhưng đến chỗ to lớn thì cỏ cây mọc trên đó, chim muông ở đó, kho báu nảy sinh. Nay như dòng nước, chỉ là một gáo nước này thôi, nhưng đến chỗ sâu thẳm khôn lường thì thuồng luồng, rồng, cá ba ba sinh sôi, tiền của nảy nở.

Kinh Thi nói: "Mệnh trời huyền vi, ôi đẹp đẽ thay chẳng ngừng." Đó là nói lý do trời là trời vậy. "Ôi, chẳng rõ rệt thay, đức của Văn Vương thuần khiết." Đó là nói lý do Văn Vương là "Văn" vậy. Sự thuần khiết ấy cũng chẳng ngừng nghỉ.

Chương 27

[sửa]

Lớn lao thay đạo của bậc thánh! Mênh mông vô tận, nuôi dưỡng muôn vật, cao chạm tới trời. Đầy đủ lớn lao thay! Lễ nghi có ba trăm, oai nghi có ba ngàn. Phải đợi đúng người (đức hạnh) mới thực hành được. Thế nên nói: "Nếu không có bậc chí đức, thì đạo chí cao không thể ngưng tụ được." Cho nên người quân tử tôn sùng đức tính mà theo đuổi học vấn, đạt đến chỗ rộng lớn mà thấu suốt chỗ tinh vi, đạt đến cực điểm cao sáng mà vẫn giữ đạo Trung Dung. Ôn lại cái cũ để biết cái mới, đôn hậu để tôn sùng lễ nghĩa. Thế nên ở vị trí trên không kiêu ngạo, ở vị trí dưới không phản nghịch. Nước có đạo, lời nói đủ để hưng thịnh; nước không đạo, sự im lặng đủ để bảo toàn thân mình.

Kinh Thi viết: "Vừa minh vừa triết, để bảo vệ thân mình." Chính là ý đó vậy.

Chương 28

[sửa]

Khổng Tử nói: "Ngu mà thích tự chuyên, hèn mà thích tự quyết. Sống ở đời nay mà muốn quay ngược đạo cổ. Kẻ như thế tai vạ sẽ đến thân vậy." Không phải thiên tử thì không bàn về lễ, không định ra chế độ, không khảo cứu văn tự. Nay thiên hạ xe cùng khổ bánh, chữ cùng một lối, hành vi cùng một chuẩn mực đạo đức. Dù có địa vị, nếu không có đức thì không dám làm ra lễ nhạc. Dù có đức, nếu không có địa vị cũng không dám làm ra lễ nhạc. Khổng Tử nói: "Ta bàn về lễ nhà Hạ, nước Khải không đủ chứng cứ. Ta học lễ nhà Ân, còn lưu ở nước Tống. Ta học lễ nhà Chu, nay đang dùng, ta theo nhà Chu."

Chương 29

[sửa]

Cai trị thiên hạ có ba điều quan trọng (lễ, độ, văn), làm được vậy ắt ít sai lầm. Bậc trên dù tốt nhưng không có chứng cứ, không chứng cứ ắt không tin, không tin ắt dân không theo. Bậc dưới dù tốt nhưng không có địa vị tôn quý, không tôn quý ắt không tin, không tin ắt dân không theo. Thế nên đạo của người quân tử lấy bản thân làm gốc, kiểm chứng qua dân chúng. Khảo sát nơi các vua đời trước mà không sai lầm, dựng giữa trời đất mà không trái ngược. Chất vấn trước quỷ thần mà không nghi ngại, đợi trăm đời sau gặp bậc thánh mà không lầm lạc. Chất vấn quỷ thần không nghi ngại là biết đạo Trời. Đợi trăm đời sau không lầm lạc là biết đạo Người.

Cho nên người quân tử mỗi cử động đều là đạo cho thiên hạ, hành động là phép cho thiên hạ, lời nói là chuẩn mực cho thiên hạ. Ở xa thì người ta trông ngóng, ở gần thì không thấy chán.

Kinh Thi nói: "Ở kia không bị ghét, ở đây không bị chê; sớm tối như một, để giữ mãi tiếng thơm." Người quân tử chưa ai không làm được như thế mà sớm có tiếng vang trong thiên hạ.

Chương 30

[sửa]

Trọng Ni tổ thuật theo Nghiêu Thuấn, noi gương Văn Võ. Trên thuận thời trời, dưới theo thủy thổ. Giống như trời đất không gì không chuyên chở, không gì không che phủ. Giống như bốn mùa thay nhau đi, như nhật nguyệt thay nhau sáng. Muôn vật cùng nuôi dưỡng mà không hại nhau. Đạo cùng vận hành mà không trái nhau. Đức nhỏ chảy như sông, đức lớn hóa dục đôn hậu. Đó là lý do trời đất trở nên vĩ đại.

Chương 31

[sửa]

Chỉ có bậc chí thánh trong thiên hạ mới có đủ thông minh duệ trí để cai quản; rộng rãi ôn hòa để bao dung; mạnh mẽ kiên cường để nắm giữ; nghiêm trang trung chính để được kính trọng; văn lý tinh vi để phân biệt. Rộng lớn sâu xa như suối nguồn, lúc nào cũng tuôn chảy. Rộng lớn như trời, sâu xa như vực. Hiện ra thì dân không ai không kính; nói ra thì dân không ai không tin; hành động thì dân không ai không vui lòng. Thế nên danh tiếng vang khắp Trung Hoa, lan đến tận vùng man di. Nơi nào thuyền xe đi tới, sức người thông suốt, trời che đất chở, nhật nguyệt soi sáng, sương lộ rơi xuống: phàm kẻ có máu mủ linh hồn không ai không tôn kính yêu mến. Thế nên gọi là "Sánh ngang với trời".

Chương 32

[sửa]

Chỉ có bậc chí thành trong thiên hạ mới có thể sửa sang những mối quan hệ lớn lao (đại kinh), lập nên cái gốc lớn lao (đại bản), thấu hiểu sự hóa dục của trời đất. Bậc ấy nào có dựa vào đâu? Lòng nhân nồng hậu thay! Vực thẳm sâu thẳm thay! Bầu trời bao la thay! Nếu không phải bậc thực sự thông minh thánh trí, đạt đến đức trời, thì ai có thể thấu hiểu được?

Chương 33

[sửa]

Kinh Thi nói: "Mặc áo gấm rồi khoác thêm áo đơn," vì ghét sự rực rỡ lộ ra ngoài. Cho nên đạo của người quân tử kín đáo mà ngày càng rạng rỡ; đạo kẻ tiểu nhân lộ liễu mà ngày càng tàn lụi. Đạo quân tử đạm mạc mà không chán, giản dị mà văn vẻ, ôn hòa mà có lý lẽ. Biết cái xa bắt đầu từ cái gần, biết gió từ đâu thổi tới, biết cái nhỏ hiển hiện thành cái lớn. Được vậy có thể vào cửa đức rồi.

Kinh Thi viết: "Dù lặn sâu dưới vực, vẫn thấy rõ ràng." Thế nên người quân tử tự xét lòng mình không thấy hổ thẹn, không có gì cắn rứt chí hướng. Người quân tử đạt đến chỗ người khác không theo kịp, chính là ở chỗ người đời không nhìn thấy được.

Kinh Thi viết: "Khi ở trong phòng mình, chớ có làm điều gì hổ thẹn với góc nhà khuất (ốc lậu)." Cho nên người quân tử không cử động mà vẫn được kính trọng, không nói năng mà vẫn được tin cậy.

Kinh Thi nói: "Dâng lễ im lặng, lúc ấy chẳng hề tranh giành." Thế nên người quân tử không cần ban thưởng mà dân vẫn nỗ lực, không cần nổi giận mà dân vẫn sợ hơn búa rìu.

Kinh Thi nói: "Đức sáng tỏ thay, trăm quan đều noi theo." Thế nên người quân tử đôn hậu cung kính mà thiên hạ thái bình.

Kinh Thi viết: "Ta nhớ đức sáng, chẳng cần lớn tiếng sắc mặt." Khổng Tử nói: "Dùng âm thanh sắc mặt để giáo hóa dân là việc ngọn thôi."

Kinh Thi nói: "Đức nhẹ như lông." Sợi lông vẫn còn có thứ để so sánh. "Việc của trời cao, không tiếng không mùi." Đó mới là tột cùng vậy.

 Tác phẩm này là một bản dịch và có thông tin cấp phép khác so với bản quyền của nội dung gốc.
Bản gốc:

Tác phẩm này, được phát hành trước ngày 1 tháng 1 năm 1931, đã thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới vì tác giả đã mất hơn 100 năm trước.

 
Bản dịch:

Tác phẩm này được phát hành theo Giấy phép Creative Commons Ghi công-Chia sẻ tương tự 4.0 Quốc tế, cho phép sử dụng, phân phối, và tạo tác phẩm phái sinh một cách tự do, miễn là không được thay đổi giấy phép và ghi chú rõ ràng, cùng với việc ghi công tác giả gốc — nếu bạn thay đổi, chuyển đổi hoặc tạo tác phẩm phái sinh dựa trên tác phẩm này, bạn chỉ có thể phân phối tác phẩm phái sinh theo cùng giấy phép với giấy phép này.

 

Tác phẩm này được phát hành theo các điều khoản của Giấy phép Tài liệu Tự do GNU.


Điều khoản sử dụng của Wikimedia Foundation yêu cầu văn bản được cấp phép theo GFDL được nhập sau tháng 11 năm 2008 cũng phải cấp phép kép với một giấy phép tương thích khác. "Nội dung chỉ khả dụng trong GFDL không được phép" (§7.4). Điều này không áp dụng cho phương tiện phi văn bản.