Cuốn chiếu hết nhân tình
Giao diện
Sách có chữ vô tình tiễn biệt.
Khách với tình xưa quen biết chi nhau?
Quê-quán đâu mà nhà cửa ở đâu đâu?
Ngán vì nỗi nước lã ao bèo thêm đểnh-đoảng,
Dưới nguyệt chén quỳnh khi thắng thưởng,
Tôi hát chơi mà khách cũng nghe chơi.
Thảm-thiết chi mà giọt ngọc tuôn rơi?
Mai mốt đã ngược xuôi người mỗi xứ.
Cô nhạn nam phi hồng bắc khứ,[1]
孤雁南飛鴻北去
Nhàn vân tây vãng thủy đông lưu.[2]
閒雲西往水東流
Khách về nhà đã có bạn khâm-trù,
Vui-vẻ đêm thu cùng mở tiệc.
Đây cũng ôm cầm theo liễu mạch,
Thú cầm ca còn lắm khách vui chơi.
Kìa kìa cá nước chim giời.
Tác phẩm này, được phát hành trước ngày 1 tháng 1 năm 1930, đã thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới vì tác giả đã mất hơn 100 năm trước.