Bước tới nội dung

Nghị quyết 3 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Nghị quyết 3 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc  (1946) 
của Liên Hiệp Quốc, do Wikisource dịch từ tiếng Anh

Vấn đề Iran

3 (1946). Nghị quyết ngày 4 tháng 4 năm 1946

Hội đồng Bảo an,

Ghi nhận tuyên bố của đại diện Iran rằng đơn kháng nghị của Iran lên Hội đồng xuất phát từ sự hiện diện của quân đội Liên Xô tại Iran và việc lực lượng này tiếp tục hiện diện sau thời hạn rút quân được quy định trong Hiệp ước Ba bên ngày 29 tháng 1 năm 1942;

Ghi nhận các thư trả lời ngày 3 tháng 4 của Chính phủ Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết và Chính phủ Iran[1][2], được gửi theo yêu cầu của Tổng Thư ký nhằm cung cấp thông tin về tình trạng các cuộc đàm phán giữa hai Chính phủ cũng như về việc liệu việc rút quân Liên Xô khỏi Iran có phụ thuộc vào việc đạt được thỏa thuận về các vấn đề khác hay không;

Đặc biệt ghi nhận và dựa trên những bảo đảm của Chính phủ Liên Xô rằng việc rút quân Liên Xô khỏi Iran đã bắt đầu; rằng Chính phủ Liên Xô có ý định tiến hành việc rút quân nhanh nhất có thể; rằng Chính phủ Liên Xô dự kiến việc rút toàn bộ quân đội Liên Xô khỏi toàn lãnh thổ Iran sẽ hoàn tất trong vòng năm hoặc sáu tuần; và rằng các đề xuất đang được đàm phán giữa Chính phủ Iran và Chính phủ Liên Xô “không liên quan đến việc rút quân Liên Xô”;

Quan tâm tránh mọi khả năng việc hiện diện của quân đội Liên Xô tại Iran có thể bị sử dụng nhằm gây ảnh hưởng đến tiến trình đàm phán giữa Chính phủ Iran và Chính phủ Liên Xô;

Thừa nhận rằng việc rút toàn bộ quân đội Liên Xô khỏi toàn lãnh thổ Iran không thể hoàn tất trong một khoảng thời gian ngắn hơn đáng kể so với thời hạn mà Chính phủ Liên Xô đã tuyên bố là dự định hoàn thành việc rút quân;

Quyết định hoãn việc xem xét tiếp theo đối với đơn kháng nghị của Iran cho đến ngày 6 tháng 5; vào thời điểm đó, Chính phủ Liên Xô và Chính phủ Iran được yêu cầu báo cáo với Hội đồng về việc liệu toàn bộ quân đội Liên Xô đã được rút khỏi toàn lãnh thổ Iran hay chưa; và khi đó Hội đồng sẽ xem xét liệu có cần tiến hành thêm thủ tục nào liên quan đến đơn kháng nghị của Iran hay không;

Tuy nhiên, với điều kiện rằng nếu trong thời gian đó, Chính phủ Liên Xô hoặc Chính phủ Iran hoặc bất kỳ thành viên nào của Hội đồng Bảo an báo cáo với Tổng Thư ký về bất kỳ diễn biến nào có thể làm chậm trễ hoặc đe dọa làm chậm trễ việc rút quân Liên Xô khỏi Iran một cách kịp thời, phù hợp với các bảo đảm mà Liên Xô đã đưa ra trước Hội đồng, thì Tổng Thư ký sẽ ngay lập tức trình các báo cáo đó lên Hội đồng, và các báo cáo này sẽ được xem xét như mục đầu tiên trong chương trình nghị sự.

Được thông qua tại phiên họp thứ 30 với 9 phiếu thuận (Australia: có mặt nhưng không bỏ phiếu; Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết: vắng mặt).[3]


  1. Sđd, Năm thứ nhất, Chuỗi thứ nhất, Số 2, cuộc họp thứ 29, trang 84 (tài liệu S/24).
  2. Sđd, trang 85-86 (tài liệu S/25).
  3. Hồ sơ chính thức của Hội đồng Bảo an, Năm thứ nhất, Chuỗi thứ nhất, Bản bổ sung số 1, phụ lục 2B, trang 43–46.

Tác phẩm này được lấy từ một tài liệu chính thức của Liên Hiệp Quốc. Chính sách của tổ chức này quy định hầu hết các văn bản đều thuộc phạm vi công cộng nhằm mục đích phổ biến "ngày càng rộng rãi các ý tưởng (nếu có) trong các ấn phẩm của Liên Hiệp Quốc".

Căn cứ vào văn bản Administrative Instruction ST/AI/189/Add.9/Rev.2 của Liên Hiệp Quốc bằng tiếng Anh, các tác phẩm sau đây thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới:

  1. Các biên bản chính thức (biên bản hội nghị, biên bản theo đúng nguyên văn và bản tóm tắt, ...)
  2. Các tài liệu của Liên Hiệp Quốc có kèm theo biểu tượng Liên Hiệp Quốc
  3. Các tư liệu thông tin công cộng được thiết kế chủ yếu nhằm thông tin cho công chúng về hoạt động của Liên Hiệp Quốc (không bao gồm các tư liệu thông tin công cộng được dùng để bán).