Thơ Hàn Mặc Tử/Tựa
Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói bến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo.
Trên đầu Người là cao-cả, vô-biên và vô-lượng; chung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm giây quyến-luyến, — làm bằng êm dịu, làm bằng thanh bai... Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh-tiết và đầy thinh-sắc. Người dừng lại để hái những lá tinh-hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang vang như tiếng châu báu vỡ-lở. À ra Người cũng dại dột hốt vàng rơi bọc trong vạt áo.
Trí Người đã dâng cao và thơ người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ-ước, trong Huyền-diệu, trong Sáng-láng và vượt hẳn ra ngoài Hư-Linh...
⁂
Tôi làm thơ?
Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng.
Anh sẽ thấy hơi đàn lả-lướt theo hơi thở của hồn tôi và chịu theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển-nhuyển.
Anh sẽ run theo khúc ngân-nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai-âm rền-rĩ nuối không ngưng.
Và anh sẽ cảm-giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn-xao tại có vì sao vỡ. Những thứ ấy là âm-điệu của thơ tôi, âm-điệu thiêng-liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút.
Tôi làm thơ?
Nghĩa là tôi yếu-đuối quá! Tôi bị cám-dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì mà lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí-mật.
Và nghĩa là tôi đã mất trí, tôi phát điên.
Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật ra tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rú... Có ai ngăn-cản được tiếng lòng tôi?
⁂
Tôi đã sống mãnh-liệt và đầy-đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát-triển hết cả cảm-giác của Tình-Yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống.
⁂
Thôi mời cô cứ vào...
Ánh sáng lạ trong thơ tôi sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi cô đã vào là cô sẽ lạc, vì vườn thơ tôi rộng-rinh, không bờ-bến. Càng đi xa càng ớn lạnh...