Thi thiên/32
Người nào được Chúa tha tội-lỗi mình, thật có phước
Thơ Đa-vít làm, để dạy-dỗ
321 Phước thay cho người nào được tha sự vi-phạm mình,
Được khỏa-lấp tội-lỗi mình!
2 Phước thay cho người nào Đức Giê-hô-va không kể gian-ác cho,
Và trong lòng không có sự giả-dối!
3 Khi tôi nín-lặng, các xương-cốt tôi tiêu-tàn,
Và tôi rên-siết trọn ngày;
4 Vì ngày và đêm tay Chúa đè nặng trên tôi;
Nước bổ thân tôi tiêu-hao như bởi khô-hạn mùa hè.(Sê-la)
5 Tôi đã thú tội cùng Chúa, không giấu gian-ác tôi;
Tôi nói: Tôi sẽ xưng các sự vi-phạm tôi cùng Đức Giê-hô-va;
Còn Chúa tha tội-ác của tôi.
6 Bởi cớ ấy phàm người nhơn-đức đều cầu-nguyện cùng Chúa trong khi có thế gặp Ngài;
Quả thật, trong lúc có nước lụt lan ra, thì sẽ chẳng lan đến người.
7 Chúa là nơi ẩn-núp tôi; Chúa bảo-hộ tôi khỏi sự gian-truân;
Chúa lấy bài hát giải-cứu mà vây-phủ tôi.(Sê-la)
8 Ta sẽ dạy-dỗ ngươi, chỉ cho ngươi con đường phải đi;
Mắt ta sẽ chăm-chú ngươi mà khuyên-dạy ngươi.
9 Chớ như con ngựa và con la, là vật vô-tri;
Phải dùng hàm-khớp và dây-cương mới cầm chúng nó được,
Bằng chẳng, chúng nó không đến gần ngươi.
10 Kẻ ác có nhiều nỗi đau-đớn;
Nhưng người nào tin-cậy nơi Đức Giê-hô-va, sự nhơn-từ vây-phủ người ấy.
11 Hỡi người công-bình, hãy vui-vẻ
và hớn-hở nơi Đức Giê-hô-va!
Ớ các người có lòng ngay-thẳng, hãy reo-mừng!