Thi thiên/19
Công-việc và lời phán của Đức Chúa Trời
Thơ Đa-vít làm. Cho thầy nhạc-chánh
191 Các từng trời rao-truyền sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời,
Bầu trời giải-tỏ công-việc tay Ngài làm.
2 Ngày nầy giảng cho ngày kia,
Đêm nầy tỏ sự tri-thức cho đêm nọ.
3 Chẳng có tiếng, chẳng có lời nói;
Cũng không ai nghe tiếng của chúng nó.
4 Dây đo chúng nó bủa khắp trái đất,
Và lời nói chúng nó truyền đến cực-địa.
Nơi chúng nó Ngài đã đóng trại cho mặt trời;
5 Mặt trời khác nào người tân-lang ra khỏi phòng huê-chúc,
Vui-mừng chạy đua như người dõng-sĩ.
6 Mặt trời ra từ phương trời nầy,
Chạy vòng giáp đến phương trời kia;
Chẳng chi tránh khỏi hơi nóng mặt trời được.
7 Luật-pháp của Đức Giê-hô-va là trọn-vẹn, bổ linh-hồn lại;
Sự chứng-cớ Đức Giê-hô-va là chắc-chắn, làm cho kẻ ngu-dại trở nên khôn-ngoan.
8 Giềng-mối của Đức Giê-hô-va là ngay-thẳng, làm cho lòng vui-mừng;
Điều-răn của Đức Giê-hô-va trong-sạch, làm cho mắt sáng-sủa.
9 Sự kính-sợ Đức Giê-hô-va là trong-sạch, hằng còn đến đời đời;
Các mạng-lịnh của Đức Giê-hô-va là chơn-thật, thảy đều công-bình cả.
10 Các điều ấy quí hơn vàng, thật báu hơn vàng ròng;
Lại ngọt hơn mật, hơn nước ngọt của tàng-ong.
11 Các điều ấy dạy cho kẻ tôi-tớ Chúa được thông-hiểu;
Ai gìn-giữ lấy, được phần thưởng lớn thay.
12 Ai biết được các sự sai-lầm mình?
Xin Chúa tha các lỗi tôi không biết.
13 Xin Chúa giữ kẻ tôi-tớ Chúa khỏi cố ý phạm tội;
Nguyện tội ấy không cai-trị tôi;
Thì tôi sẽ không chỗ trách được, và không phạm tội trọng.
14 Hỡi Đức Giê-hô-va là hòn đá tôi, và là Đấng cứu-chuộc tôi,
Nguyện lời nói của miệng tôi,
Sự suy-gẫm của lòng tôi được đẹp ý Ngài!