Bước tới nội dung

Thi thiên/49

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Thi thiên của không rõ, do Phan Khôi dịch
Đoạn 49

Nhờ-cậy của-cải mình là ngu-dại
Thơ con-cháu Cô-rê làm. Cho thầy nhạc-chánh

491 Hỡi các dân, hãy nghe đều nầy;
Hỡi hết thảy người ở thế-gian, khá lắng tai nghe,
2 Bất-luận người hạ-lưu hay là thượng-lưu,
Người giàu-có cũng như người nghèo-nàn.
3 Miệng tôi sẽ nói lời khôn-ngoan,
Sự suy-gẫm lòng tôi sẽ là sự thông-sáng.
4 Tôi sẽ lắng tai nghe lời châm-ngôn;
Tôi sẽ lấy đờn-cầm mà giải câu đố tôi.
5 Vì cớ sao tôi phải sợ trong ngày tai-họa,
Khi sự gian-ác của những kẻ muốn chiếm vị tôi vây-phủ tôi?

6 Chúng nó nhờ-cậy nơi tài-sản mình,
Phô-trương của-cải dư-dật mình...
7 Chẳng có người nào chuộc được anh em mình,
Hoặc đóng giá chuộc người nơi Đức Chúa Trời,
8-9 Hầu cho người được sống mãi-mãi,
Chẳng hề thấy sự hư-nát.
(Vì giá chuộc mạng-sống họ thật mắt quá,
Người không thể làm được đến đời đời).
10 Vì người thấy người khôn-ngoan chết,
Kẻ điên-cuồng và người ngu-dại cũng chết như nhau,
Để lại tài-sản mình cho kẻ khác.
11 Tư-tưởng bề trong chúng nó rằng nhà mình sẽ còn mãi mãi,
Và chỗ mình ở vẫn có đời nầy qua đời kia;
Chúng nó cũng lấy chính tên mình đặt cho đất-ruộng mình.
12 Nhưng loài người dầu được sang-trọng, chẳng còn mãi;
Nó giống như thú-vật phải hư-mất.

13 Con đường nầy mà chúng nó giữ theo, ấy là sự ngu-dại của chúng nó;
Dầu vậy, những kẻ đến sau họ ưng lời luận của họ.(Sê-la)
14 Chúng nó bị định xuống Âm-phủ như một bầy chiên;
Sự chết sẽ chăn-giữ chúng nó:
Sáng ngày người ngay-thẳng sẽ quản-hạt chúng nó;
Sự đẹp-đẽ chúng nó bị tiêu-diệt trong Âm-phủ,
Hầu cho chúng nó chẳng còn nơi ở nào nữa.
15 Nhưng Đức Chúa Trời sẽ chuộc linh-hồn tôi khỏi quyền Âm-phủ,
Vì Ngài sẽ tiếp rước tôi.(Sê-la)
16 Chớ sợ khi người nào trở nên giàu-có,
Lúc sự vinh-hiển nhà người ấy tăng lên;
17 Vì khi người chết chẳng đem đi gì được,
Sự vinh-hiển người cũng không theo người xuống mồ-mả đâu.
18 Dẫu cho đương lúc sống người chúc phước cho linh-hồn mình
(Vả, người ta sẽ khen-ngợi mình, nếu mình làm ích-lợi cho mình),
19 Thì người hẳn sẽ đi đến dòng-dõi tổ-phụ mình:
Họ sẽ chẳng còn thấy ánh-sáng nữa.
20 Người nào hưởng sự sang-trọng mà không hiểu-biết gì,
Giống như thú-vật phải hư-mất.