Bước tới nội dung

Thi thiên/52

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Thi thiên của không rõ, do Phan Khôi dịch
Đoạn 52

Kẻ ác tự khoe mình lấy làm luống-công
Cho thầy nhạc-chánh. Thơ Đa-vít làm, để dạy-dỗ, khi Đô-e, người Ê-đôm, đến cho Sau-lơ hay rằng: Đa-vít đã vào nhà A-hi-mê-léc.

521 Hỡi người mạnh-dạn, sao ngươi tự khoe về sự dữ?
Sự nhơn-từ của Đức Chúa Trời còn mãi mãi.
2 Lưỡi ngươi toan sự tà-ác và làm đều giả-dối,
Khác nào dao-cạo bén.
3 Ngươi chuộng đều dữ hơn là đều lành,
Thích sự nói dối hơn là nói sự công-bình.(Sê-la)
4 Hỡi lưỡi dối-trá,
Ngươi ưa-mến các lời tàn-hại.
5 Ðức Chúa Trời cũng sẽ phá hại ngươi đời đời;
Ngài sẽ bắt ngươi, rút ngươi khỏi trại ngươi,
Và nhổ ngươi khỏi đất kẻ sống. (Sê-la)
6 Người công-bình sẽ thấy, bèn bắt sợ,
Và cười người, mà rằng:
7 Kìa, là người không nhờ Đức Chúa Trời làm sức-lực mình,
Song nhờ-cậy nơi sự giàu-có hiếm-hiệm mình,

Làm cho mình vững-bền trong sự ác mình!
8 Còn tôi khác nào cây ô-li-ve xanh-tươi trong nhà Đức Chúa Trời;
Tôi nhờ-cậy nơi lòng nhơn-từ của Đức Chúa Trời đến đời đời vô-cùng.
9 Tôi sẽ cảm-tạ Chúa đời đời, vì Ngài đã làm việc đó;
Tôi sẽ trông-cậy nơi danh Chúa
Trước mặt các người thánh của Chúa, vì đều đó là tốt-lành.