Bước tới nội dung

Thi thiên/62

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Thi thiên của không rõ, do Phan Khôi dịch
Đoạn 62

Nếu nhờ-cậy Đức Chúa Trời, thì chẳng sợ kẻ thù-nghịch làm hại cho mình
Thơ Đa-vít làm. Cho thầy nhạc-chánh, theo điếu « Giê-đu-thun »

621 Linh-hồn tôi nghỉ-an nơi một mình Đức Chúa Trời;
Sự cứu-rỗi tôi từ Ngài mà đến.
2 Một mình Ngài là hòn đá tôi, sự cứu-rỗi tôi,
Và là nơi ẩn-náu cao của tôi; tôi sẽ chẳng bị rúng-động nhiều.
3 Các ngươi xông vào một người cho đến chừng nào,
Đặng chung nhau đánh đổ người
Như một cái vách nghiêng,
Khác nào một rào hầu ngã?
4 Chúng nó chỉ bàn-bạc đánh đổ người khỏi cao-vị người;
Họ ưa-chuộng đều dối-giả,
Lấy miệng mình chúc phước,
Nhưng trong lòng thì rủa-sả. (Sê-la)

5 Hỡi linh-hồn ta, hãy nghỉ-an nơi Đức Chúa Trời;

Vì sự trông-cậy ta ở nơi Ngài.
6 Chỉ một mình Ngài là hòn đá tôi, sự cứu-rỗi tôi,
Và là nơi ẩn-náu cao của tôi; tôi sẽ chẳng bị rúng-động.
7 Sự cứu-rỗi và sự vinh-hiển tôi ở nơi Đức Chúa Trời;
Hòn đá về sức-lực tôi, và nơi nương-náu mình cũng đều ở nơi Đức Chúa Trời.
8 Hỡi bá-tánh, khá nhờ-cậy nơi Ngài luôn luôn,
Hãy dốc đổ sự lòng mình ra tại trước mặt Ngài:
Đức Chúa Trời là nơi nương-náu của chúng ta.(Sê-la)

9 Quả thật, người hạ-lưu chỉ là hư-không,
Người thượng-đẳng chỉ là dối-giả;
Nhắc để trên cân, chúng nó chỏng lên,
Chúng nó hết thảy nhau đều nhẹ hơn sự hư-không.
10 Chớ nhờ-cậy sự hà-hiếp,
Cũng đừng để lòng trông-cậy nơi sự trộm-cướp, vì uổng công;
Nếu của-cải thêm nhiều lên,
Chớ đem lòng vào đó.
11 Đức Chúa Trời có phán một lần,
Tôi có nghe sự nầy hai lần,
Rằng sự quyền-năng thuộc về Đức Chúa Trời.
12 Vả lại, hỡi Chúa, sự nhơn-từ thuộc về Chúa;
Vì Chúa trả cho mọi người tùy theo công-việc của họ.