Tiếng gọi của rừng thẳm/XII
Từ hôm ăn cơm ở nhà ông Trương về, Cang Ngrào không có ý gặp Peng Lang nữa. Đã đành đối với Peng Lang anh chưa mất hẳn tấm lòng tin, nhưng lòng tin ấy giờ đã như bọc vào trong một đám mây u ám.
Tiếc thay! Mùa cày cấy chưa tới! Cang Ngrào muốn nhọc nhằn mài miệt cái thể phách mình để họa may linh hồn có thoát được những sự u uất, buồn rầu. Cả ngày vơ vẩn trong nhà, anh lấy làm khó chịu.
Cụ tổng Khoan thấu rõ nỗi lòng của con nên thương lắm! Tuy nhiên, cụ không hỏi han gì cả, cho rằng sự đau khổ càng không có dịp đả động đến, càng chóng tiêu tan.
Cang Ngrào vì vậy chỉ trơ trọi một mình với một khối sầu. Đêm đêm, muốn tìm sự khuây khỏa trong giấc ngủ cũng không sao được. Anh trằn trọc thâu canh, mắt thường nhìn theo mảnh trăng cô độc giữa trời... Thỉnh thoảng, một tiếng vạc bỏ lửng trên ngàn sương lạnh càng khiến cho tâm hồn anh thêm man mác đìu hiu...
Cụ tổng hỏi con:
- Cang Ngrào kôông(1) đi săn à?
- Không, con không thiết!
Cang Ngrào từ chối như thế thật cũng lạ lắm, vì tính anh xưa nay rất ưa săn bắn. Thì ra, khi chính mình đang bị thống khổ, người ta hay sinh mối từ tâm đối với những kẻ khác, nhất là với giống vô tri. Cang Ngrào bắt đầu coi sự săn bắn như một cách biểu lộ lòng độc ác, vì nó chỉ là một cái trò chơi gieo rắc sự thương đau.
Cang Ngrào không oán trách gì Peng Lang. Dù sao anh vẫn sẵn lòng tha thứ cho cô mà chỉ hờn giận một mình kẻ đã toan xô đẩy cô vào con đường sai lạc: Hoài Anh.
Phải, muôn điều tân khổ của anh chỉ là do Hoài Anh, cậy mình sang trọng giỏi trai, muốn làm cho Peng Lang phải mê mẩn để lợi dụng cái sắc đẹp của cô. Cang Ngrào còn tha thứ cho hắn sao được?
Đối với cái nhà xinh đẹp kia, Cang Ngrào coi như một cái gai trước mắt, cần phải bỏ đi. Anh hằn học tức tối, sau bỗng nảy ra một cái ý định ghê ghớm...
Bấy giờ đã gần hết trống canh hai. Muốn thực hành điều quyết định, Cang Ngrào lẳng lặng xuống thang ra cổng, tay thu thu một vật gì bí mật. Ai thấy Cang Ngrào lúc ấy, hẳn ngờ là một lão gian phi.
Anh đi tất tả, hơi thấy động đã nép mình bụi rậm, đứng thật yên. Anh sợ có người biết nên cứ quanh đi quẩn lại mãi. Những lúc phải qua chỗ nào thông khoáng như một cánh đồng chẳng hạn, thì Cang Ngrào cố chờ cho mây che trăng khuất mới đánh bạo chạy thật nhanh...
Thốt nhiên, Cang Ngrào đứng sững lại, có cảm giác như người ta ra khỏi một cái hang sâu. Trước mặt anh, mặt đầm bát ngát như một cái vũng bạc trắng ngần...
Đồi sắn! Cái nhà xinh đẹp anh thù ghét, căm giận, đứng nghễu nghện trên đỉnh gò như một lời thách thức. Bốn bề cửa đóng kín mít, tuyệt không thấy tiếng động, đèn sáng gì cả.
Cang Ngrào nghiến răng:
- Chỉ tại cái này đây!
Chàng thu cái vật từ nãy vẫn thu thu sau lưng lên gần miệng và bắt đầu thổi. Một ánh lửa lòe ra... Cái mồi rơm!...
Gió to, tranh nỏ, ngọn lửa sẽ xóa sạch cả. Mai đây, trên đỉnh đồi nếu chỉ còn một đống tro tàn, vài cái rầm gỗ cháy đen, Cang Ngrào sẽ là một người phạm tội. Nhưng không cần! Anh sẽ trả được thù, mà Peng Lang sẽ tránh khỏi cái cạm bẫy phồn hoa!...
Mồi rơm bật lửa, in xuống mặt đầm một vệt dài sắc máu. Những cây to vươn bóng ghê gớm...
Giờ chỉ còn châm vào mái tranh nữa là xong!
Thốt nhiên Cang Ngrào rụt rè. Anh nghĩ đến Peng Lang. Ô hay, sao Cang Ngrào làm thế? Đối với Peng Lang phải chăng anh chưa vẹn lòng yêu nên còn ngờ vực?
Thế thì cái tội ác này còn có ích gì? Không những không có ích gì mà nó lại còn là một chứng cớ hiển nhiên rằng anh vẫn ngờ Peng Lang có thể tham của mà bán rẻ tấm lòng trong sạch, mà phụ bạc lời thề!...
Cang Ngrào ném vội mồi rơm xuống nước. Những bóng đen vụt biến mà cái vết máu trên mặt đầm cũng sạch lâng lâng...
Cang Ngrào thở dài. Cả tạo vật lúc đó hình như đều bằng lòng vói cái cử động khoáng đạt của anh.
Cánh cửa sổ gần đấy bỗng mở tung, ánh sáng trong nhà in lên mặt cỏ một hình chữ nhật vàng vàng. Rồi, cùng một lúc ấy, Cang Ngrào nghe có tiếng động.
Muốn tốt thì trốn cho nhanh! Tưởng rằng nhà bỏ vắng, ai ngờ đêm ấy Hoài Anh vào nằm chờ sáng để bắn gà rừng... À... Hoài Anh ở đây biết đâu chẳng có Peng Lang!...
Cang Ngrào thề rằng chưa đòi lại được người yêu thì anh quyết chẳng xuống đồi. Bằng lòng hay không, trối kệ anh chàng tốt mã, anh nhất định giành lại mối tình yêu.
Trong nhà, chừng nghe tiếng động và thấy lòe ánh lửa. Thế nào chẳng có người ra mòng xem chuyện gì. Cang Ngrào đoán vậy, vội vàng nấp vào xó tối.
Người mở cửa bước ra là thằng Châu, một tên đầy tớ thân mật của Hoài Anh. Nó vừa giơ cái đèn ló lên soi thì nhanh như chớp, Cang Ngrào đánh băng đèn xuống đất, quật ngã thằng Châu đoạn sấn vào trong nhà.
Thằng Châu cũng không vừa. Nó vùng dậy, đè Cang Ngrào vào tường. Anh vùng vẫy, miệng thì kêu:
- Peng Lang à!... Peng Lang!...
Sự ngờ vực người yêu đang tình tự cùng kẻ khác làm cho Cang Ngrào như say sưa rồ dại. Anh thò tay bóp cổ thằng Châu, định hãy giết chết nó rồi sẽ liệu với chủ nó sau. Hoài Anh chạy ra, thêm một kẻ thù địch...
- Peng Lang!... Peng Lang!...
- Ô hay! Bác Cang Ngrào! Cái gì thế?...
- Tôi không vờ!
- Thế Peng Lang đâu?
Hoài Anh bật cười:
- Này, bác dở hơi lắm! Peng Lang ở nhà cô ấy chứ đâu!
- Đừng nói dối!
- Ồ, cái bác này mới kỳ chứ.
- Anh nói dối! Nếu không, để tôi vào xem.
Nói đoạn, anh lại hung hăng định nhảy xổ vào trong nhà.
- Tôi đã bảo bác: Peng Lang không có ở đây mà lại!...
- Anh là một thằng ăn cắp!
Cang Ngrào chưa dứt lời đã bị thằng Châu nắm lấy hai tay, Hoài Anh ôm lấy hai chân quẳng ra ngoài, đóng cửa lại.
Chẳng thấy bóng Peng Lang đâu cả!
Thôi! Thế là tình nghĩa hết! Peng Lang quả đã phụ tình anh. Mà đến nông nỗi ấy, dù anh có làm hung cũng vô ích. Cang Ngrào tất tả xuống đồi.
Qua nhà Peng Lang, Cang Ngrào đứng lại nhìn lên khung cửa, chỗ mà mọi khi Peng Lang vẫn ngó cổ nhìn theo anh.
Những lời hẹn ước, những tình thân thiết, những giờ mơ mộng êm đềm giờ đã ném theo dòng nước chảy!... Cang Ngrào ứa hai dòng nước mắt, hát rằng:
Anh yêu em, yêu như chén rượu đầy,
Nhưng, chén rượu mà nhơ bẩn,
anh quyết đổ ngay chẳng đoái!
Cần tầu lá, lên rừng tìm cây chuối,
Lá rách rồi, còn lấy chuối làm chi?
Có tiếc, là tiếc những lời ước hẹn mọi khi,
Chỉ vì em, mà nó đã theo
dòng nước trôi đi đàng nào!...
Giọng hát âm thầm dần dần cao vọt lên như tiếng động, rồi trong khung cửa, hiện ra một cái bóng người...
Ô kìa, Peng Lang!...
Cang Ngrào run lên. Anh nhìn ôm ấp cái bóng hạnh phúc của đời mình mà, vừa lúc trước đây, anh ngờ đã mất!
Cang Ngrào xấu hổ quá, xấu hổ vì đã tự mình bôi nhọ người yêu... Anh sợ Peng Lang trông thấy, vùng chạy biến vào quãng tối như một kẻ bất lương.