Tiếng gọi của rừng thẳm/XIII
Sáng sớm hôm sau. Cang Ngrào sang tìm Peng Lang tận bên nhà. Anh nóng lòng gặp Peng Lang để thú thực cùng cô những nỗi mình đau khổ. Biết đâu, Peng Lang sẽ động lòng thương.
Cảnh trời ủ dột. Sương mù buông kín sự việc như một bức màn xô trắng. Khí lạnh thấu đến tận cõi lòng. Chim muông cây cỏ đều im lặng, cái im lặng vô cùng của sự tịch diệt...
Vào tới cổng, Cang Ngrào gặp ngay ông Trương và Peng Lang.
- Cang Ngrào đi đâu sớm thế?
- Ông Trương à, con muốn nói riêng với Peng Lang mấy điều.
- Ừ, cái đó tùy các con, ta có cấm đoán gì đâu. Ông nói đoạn lên nhà, biết rằng Cang Ngrào và Peng Lang đều có nhiều chuyện cần phải nói. Ông tin chắc cuộc phân trần rồi sẽ tiêu tan hết những nỗi lầm lẫn nó đã xui hai trẻ ngờ vực ghét bỏ nhau...
Cang Ngrào và Peng Lang ra cổng rẽ vào rừng.
Sương mù hơi ngớt, nhưng mặt trời vẫn chưa được rõ ràng. Cảnh rừng cây chìm đắm trong sự mập mờ ẩm lạnh...
Cang Ngrào trỏ cái thân cây đổ bảo Peng Lang:
- Ta ngồi đây!
Nàng nghe theo, tỏ ý phục tòng và rất sẵn sàng nghe chàng nói.
- Peng Lang à!... Đối với tôi thế nào, Peng Lang cứ nói thật đi! Chẳng thà lìa nhau ngay còn hơn phải ngờ vực nhau!
Cang Ngrào bỗng ngắc giọng. Những lời anh nói, ô hay! Sao nó trái hẳn với ý đã định, nó chẳng ra nghĩa lý gì cả!
Peng Lang nhìn anh một cách buồn rầu:
- Cang Ngrào định nói thế nào?
- Peng Lang sao cứ giả dại làm ngây? Peng Lang hẳn biết ý tôi muốn nói gì rồi chứ?...
- Không, tôi không biết thật mà!
- Peng Lang ít lâu nay xem ý lạnh nhạt cùng tôi. Peng Lang đã ăn ở một cách bạc bẽo, đã xiêu lòng vì những lời ngon ngọt của kẻ lắm tiền!... xấu hổ lắm, Peng Lang!...
- Im đi, Cang Ngrào!
Cô toan khóc. Những tiếng thổn thức đã đưa lên đến cổ. Chỉ vì Cang Ngrào bất công quá nên cô lại cố nén sự đau lòng.
- Im đi Cang Ngrào. Không thiết tôi nữa thì thôi!... Cang Ngrào không được bêu nhuốc tôi như thế!...
Cang Ngrào, lúc ấy đã mất hết trí khôn.
- Peng Lang nên nhận rằng đã nhiều phen nói chuyện với "nó".
- Nói chuyện với người ta thì việc gì?
- Hừ, việc gì!... chỉ mới sắm quần áo cho nhau!... Thôi, sắp sửa ra phết thành thị!...
Peng Lang im lặng. Ừ, Cang Ngrào cố ý bới bèo ra bọ thì Peng Lang còn nói gì nữa! Tấm lòng cô yêu quý Cang Ngrào đến đây là tan nát. Vẫn hay cô đã có lúc bị hoa mắt vì sự giàu sang. Nhưng, ngay lúc gần mắc cạn, con chim khôn đã biết tếch thẳng về ngàn rồi.
Cái lỗi của cô chỉ là một sự nhẹ dạ con con. Chẳng một giây phút nào cô không chống cự với sự cám dỗ của tỉnh thành. Cô đã quyết định không bao giờ lại bước chân vào cái nhà ma quỷ kia nữa.
Vậy, cớ sao Cang Ngrào nỡ tàn nhẫn quá? Ngay vừa rồi, thấy anh vào cổng, cô chẳng vẫn tươi cười đon đả như mọi khi? Hai người chẳng đã cố kết với nhau bằng những lẽ chắc chắn gấp trăm nghìn những câu thề thốt, bằng cái dây chủng tộc nghìn đời?
Peng Lang nổi phẫn lên cũng hết cả vẻ nhu mì.
- Thôi nhé, Cang Ngrào! Anh đã không muốn tin tôi thì từ đây hai ta lìa rẽ! Hết rồi!... Lòng yêu đến đây bị anh làm tan nát hết rồi!... Tôi lấy làm chán những lời đay nghiến của anh lắm lắm!...
- Ừ, thôi được!... đi đi!... Đi mà theo đuôi đứa lắm tiền!... Chính đây đã khinh bỉ đấy rồi, biết chưa!...
Những lời ấy, Peng Lang không nghe thấy nữa. Cô tê mê vì đau khổ gấp mười anh!...
Mà, hai người đưa nhau đến đây chủ ý để thỏa thuận cùng nhau, phá tan sự ngờ vực. Ai ngờ, chỉ vì mấy câu nói không ăn với ý nghĩ, rút cục đến chia rẽ! Một hạt cát làm hư cả guồng máy. Một lời xốc nổi làm cho đôi trái tim có thể trăm năm cùng hòa một nhịp đàn ân ái bỗng dưng phải rã rời. Cái mộng tưởng tốt tươi êm ái bấy lâu đành để cho tiêu tan cũng như lá vàng cuốn theo trận gió thu!...