Trang:Giot Mau Chung Tinh - Cuon 3.pdf/15

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 109 —

huống hồ hai gái liểu yếu đào thơ như Thu-Hà với Triệu-Nương nầy, mà lại gặp lúc vạng trận cuồng phong, thiên trùng nộ lãng như vậy, thế thì cũng phải điên hồn nảo ruột, nhưng Thu-Hà đứng dựa khoan ghe cách tĩnh tề dạng dĩ, rồi day lại nói với Triệu-Nương rằng: « Chị em mình tuy là phận quần xoa nhi-nữ, song cũng biết lấy một tinh thần mạnh mẻ mà đối với cái cảnh ngộ hiễm nguy này cho dạn dĩ vửng vàng, chẳng nên thấy cái cảnh ngộ dữ dằn ấy mà rúng động tâm thần, và đễ sự kinh hải kia lừng lẩy lên mà làm cho xàu gan héo ruột.

Những người như vậy là một người liệc nhược tinh thần, xát thịt chưa chết mà linh hồn đà chết trước là vậy đó, cái chết mà phải nhơn phải nghĩa, thì dám lấy sanh mạng mà liều với sông biển nước non. Song hiềm là hiềm việc chưa đáng chi, mà bởi vì một tôi, mạng vận đảo điên, làm cho hai anh em cô, phải mang đều hoạn họa, thì tôi sao nở yên lòng.

Triệu-Nương nói: Xin Tiễu-thơ chớ ngại anh em tôi chỉ biết lấy sự phò nguy cứu nạn, tựu nghĩa thi ân, mà gánh vát nơi vai, làm một gia tài sự nghiệp, dẩu cho vào sanh ra tử thế nào, cũng chẳng nao lòng núng dạ tôi xét lại cái cảnh ngộ hiểm nguy ấy là một chỗ ngiệc trường của tạo hóa, để đem một trở lực rất khỗ sở dang nan mà nộ nhữngà kẻ yếu vía nhát gan, và hại những người vận cùng mạng bạc; song cũng là một chỗ cao-đẳng học-đường, để mà tập luyện cho dạng dĩ mạnh mẻ cái chí khí tinh thần của kẻ anh hùng cùng người biệt nữ trong thế giới.

Vậy thì cái cảnh ngộ ngày nay đây, là một chỗ nghiệt trường của mạng vận, hay là một chỗ trường học của anh hùng, thì xin phú cho tạo hóa định phân, chí như sự chết mà được một nghĩa vụ với xã-hội nhơn quần, thì tôi xem cái chết ấy dường một mùi ngọt mếng ngon; còn sống mà chẳng ích chi với non nước quê hương, thì xem cái sống ấy chẳng khác chi loài túi cơm giá áo kia vậy.

Thu-Hà nghe Triệu-Nương nói mấy lời thì ngạt nhiên rồi nói: Tôi chẳng dè cô nương là một gái đào thơ liểu yếu mà nói đặng những lời có tư tưởng cao thượng và ý vị thâm trầm, dẩu cho đứng bực tu mi cũng ít người sánh kiệp.