Trang:Hoang tu Canh nhu Tay, Quyen 1.pdf/17

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 15 —

Đổ-nhàn-Trập nghe Thoại-Hùng nói liền gặt đầu mà rằng: thế thì ta phãi phân binh ngăn ngừa chúng nó mới đặng, bèn hạ lịnh sai 4 tướng thủ hạ mổi người đem 500 binh, đóng trại dọc theo mé sông, đặng ngăn ngừa các đạo binh của Châu-văn-Tiếp.

Nguyên ngọn sông nầy là một ngọn sông rất lớn, từ Sàigòn chạy tới Thủdầumột, rồi trỗ lên các miền thượng du, hai bên mé sông bờ bụi mịt mù, cỏ cây rậm rạp, như một cái hào lớn đễ ngăn giữ cho thành thị Saigon. Nếu Châu-văn-Tiếp độ binh qua sông chẳng đặng, thì chẳng thế gì mà thâu phục Saigon. Bởi cớ, nên Châu-văn-Tiếp phải dụng kế phân binh của Đổ-nhàn-Trập ra cho yếu thế mõng quân, chẳng để chúng nó hiệp binh một nơi, mà ngăn ngừa chống cự.


HỒI THỨ HAI

Hành mật thám, Dương-Hùng dò la tặc trại,

Cữ hùng binh, Văn-Tiếp thâu phục Saigòn.

Lúc bây giờ, từ Sàigòn lên Lái-thiêu, hai bên mé sông quan binh ngày đêm tuần phòng nghiêm nhặc, phía mé sông bên tả, Đồ-nhàn-Trập phân binh ra giữ ngăn bốn chỗ, mỗi chổ đều lập đồn đóng trại thũ thế quan phòng, nào cung nổ giáo lao, nào thuyền bè súng đạn, đâu đó sắp đặt sẳng sàng, còn Đổ-nhàn-Trập bổn thân dẩn một ngàn quân đóng trại ở giữa trung ương, đặng coi chừng hai bên, mà tiếp ứng cho dễ.

Bửa nọ trong lúc canh khuya vắn vẻ, trời tối mờ mờ, ngoài các dinh trại quan binh, chỉ thấy thinh thoang một giải trường giang, mặt nước láng quyên,

lặng lẻ như tờ giấy trãi, Châu-văn-Tiếp với các