13 Và khỏi kẻ bỏ đường ngay-thẳng,
Mà đi theo các lối tối-tăm;
14 Là người vui dạ làm dữ,
Ưa-thích sự gian-tà của kẻ ác;
15 Chúng nó cong-vạy trong đường-lối mình,
Và lầm-lạc trong các nẻo mình;
16 Lại sự khôn-ngoan sẽ cứu con khỏi dâm-phụ,
Là người đờn-bà lạ nói lời dua-nịnh;
17 Nàng lìa-bỏ bạn của buổi đang-thì,
Và quên sự giao-ước của Đức Chúa Trời mình; —
18 Vì nhà nó xiêu qua sự chết,
Và con đường nó dẫn đến chốn kẻ thác;
19 Chẳng ai đi đến nàng mà trở về,
Hoặc được tới các lối sự sống; —
20 Sự khôn-ngoan sẽ khiến con đi trong đường người thiện,
Và gìn-giữ các lối của kẻ công-bình.
21 Vì người ngay-thẳng sẽ được ở trên đất,
Và người trọn-vẹn sẽ còn ở đó luôn luôn.
22 Nhưng kẻ gian-ác sẽ bị truất khỏi đất,
Và kẻ bất-trung sẽ bị nhổ rứt khỏi đó.
Khuyên làm theo sự khôn-ngoan
31 Hỡi con, chớ quên sự khuyên-dạy ta,
Lòng con khá giữ các mạng-lịnh ta;
2 Vì nó sẽ thêm cho con lâu ngày,
Số năm mạng-sống, và sự bình-an.
3 Sự nhân-từ và sự chơn-thật, chớ để lìa-bỏ con;
Hãy đeo nó vào cổ, ghi nó nơi bia lòng con;
4 Như vậy, trước mặt Đức Chúa Trời và loài người,
Con sẽ được ơn và có sự khôn-ngoan thật.
5 Hãy hết lòng tin-cậy Đức Giê-hô-va,
Chớ nương-cậy nơi sự thông-sáng của con;
6 Phàm trong các việc làm của con, khá nhận-biết Ngài,
Thì Ngài sẽ chỉ-dẫn các nẻo của con.
7 Chớ khôn-ngoan theo mắt mình;
Hãy kính-sợ Đức Giê-hô-va, và lìa-khỏi sự ác:
8 Như vậy, cuống-rốn con sẽ được mạnh-khỏe,
Và xương-cốt con được mát-mẻ.
9 Hãy lấy tài-vật và huê-lợi đầu mùa của con,
Mà tôn vinh Đức Giê-hô-va;
10 Vậy, các vựa-lẫm con sẽ đầy dư-dật,
Và những thùng của con sẽ tràn rượu mới.
11 Hỡi con, chớ khinh đều sửa-phạt của Đức Giê-hô-va,
Chớ hiềm lòng khi Ngài quở-trách;
12 Vì Đức Giê-hô-va yêu-thương ai thì trách-phạt nấy,
Như một người cha đối cùng con trai yêu-dấu mình.
13 Người nào tìm đặng sự khôn-ngoan,
Và được sự thông-sáng, có phước thay!
14 Vì thà được nó hơn là được tiền-bạc,
Hoa-lợi nó sanh ra tốt hơn vàng ròng.
15 Sự khôn-ngoan quí-báu hơn châu-ngọc,
Chẳng một bửu-vật nào con ưa-thích mà sánh kịp nó được.
16 Tay hữu nó cầm sự trường-thọ,
Còn trong tay tả, có sự giàu-có và vinh-hiển.
17 Các nẻo nó vốn là nẻo khoái-lạc,
Và các lối nó cả đều bình-an.
18 Nó là cây sự sống cho ai nắm lấy nó;
Người nào cầm-giữ nó đều được phước-hạnh.