Bước tới nội dung

Trang:Kinh Thanh Cuu Uoc Va Tan Uoc 1925.pdf/767

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
10 : 28
11 : 19
CHÂM-NGÔN

28 Sự trông-mong của người công-bình giáp sự vui-vẻ;
Còn sự trông-đợi của kẻ ác sẽ hư-mất đi.
29 Con đường của Đức Giê-hô-va như một đồn-lũy cho người ngay-thẳng;
Nhưng nó là sự bại-hoại cho kẻ làm ác.
30 Người công-bình chẳng hề bị rúng-động;
Song kẻ ác không được ở trên đất.
31 Miệng người công-bình sanh sự khôn-ngoan;
Duy lưỡi của kẻ gian-tà sẽ bị truất.
32 Môi người công-bình biết đều đẹp ý;
Nhưng miệng kẻ hung-ác chỉ nói sự gian-tà.

111 Cây cân giả lấy làm gớm-ghiếc cho Đức Giê-hô-va;
Nhưng trái cân đúng được đẹp lòng Ngài.
2 Khi kiêu-ngạo đến, sỉ-nhục cũng đến nữa;
Nhưng sự khôn-ngoan vẫn ở với người khiêm-nhượng.
3 Sự thanh-liêm của người ngay-thẳng dẫn-dắt họ;
Còn sự gian-tà của kẻ bất-trung sẽ hủy-diệt chúng nó.
4 Trong ngày thạnh-nộ, tài-sản chẳng ích chi cả;
Duy công-bình giải-cứu khỏi sự chết.
5 Sự công-bình của người trọn-vẹn ban bằng đường-lối người;
Nhưng kẻ hung-ác vì gian-ác mình mà sa-ngã.
6 Sự công-bình của người ngay-thẳng sẽ giải-cứu họ;
Song kẻ bất-trung bị mắc trong sự gian-ác của mình.
7 Khi kẻ ác chết, sự trông-mong nó mất;
Và sự trông-đợi của kẻ cường-bạo bị duyệt.
8 Người công-bình được cứu khỏi hoạn-nạn;
Rồi kẻ hung-ác sa vào đó thế cho người.
9 Kẻ ác lấy lời nói mà làm tàn-hại người lân-cận mình;
Còn các người công-bình nhờ tri-thức mà được cứu khỏi.
10 Cả thành đều vui-vẻ về sự may-mắn của người công-bình;
Nhưng khi kẻ ác bị hư-mất, bèn có tiếng reo-mừng.
11 Nhờ người ngay-thẳng chúc phước cho, thành được cao-trọng;
Song tại miệng kẻ tà-ác, nó bị đánh đổ.
12 Kẻ nào khinh-dể người lân-cận mình thiếu trí hiểu;
Nhưng người khôn-sáng làm thinh.
13 Kẻ đi thèo-lẻo tỏ ra đều kín-đáo;
Còn ai có lòng trung-tín giữ kín công-việc.
14 Dân-sự sa-ngã tại không chánh-trị;
Song nếu có nhiều mưu-sĩ, bèn được yên-ổn.
15 Người nào bảo-lãnh cho người ngoại, ắt bị hại;
Nhưng ai ghét cuộc bảo-lãnh, bèn được bình-an vô-sự.
16 Người đờn-bà có duyên được sự tôn-trọng;
Còn người đờn-ông hung-bạo được tài-sản.
17 Người nhân-từ làm lành cho linh-hồn mình;
Còn kẻ hung-bạo xui khổ-cực cho thịt mình.
18 Kẻ dữ ăn được công-giá hư-giả;
Song ai gieo đều công-bình hưởng phần thưởng chắc-chắn.
19 Người nào vững lòng ở công-bình được đến sự sống;

— 755 —