Bước tới nội dung

Trang:Kinh Thanh Cuu Uoc Va Tan Uoc 1925.pdf/770

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
13 : 9
14 : 9
CHÂM-NGÔN

9 Sự sáng của kẻ lành soi rạng-ngời;
Nhưng đèn kẻ ác lại bị tắt đi.
10 Sự kiêu-ngạo chỉ sanh ra đều cãi-lộn;
Còn sự khôn-ngoan ở với người chịu lời khuyên-dạy.
11 Hoạnh-tài ắt phải hao-bớt;
Còn ai lấy tay thâu-góp sẽ được thêm của nhiều lên.
12 Sự trông-cậy trì-huỡn khiến lòng bị đau-đớn;
Nhưng khi sự ước-ao được thành, thì giống như một cây sự sống.
13 Kẻ nào khinh lời dạy, ắt bị hư-bại;
Còn ai kính-sợ giới-mạng, nấy được ban thưởng.
14 Sự dạy-dỗ của người khôn-ngoan vốn một nguồn sự sống,
Đặng khiến người ta tránh-khỏi bẫy sự chết.
15 Sự thông-sáng thật được ân-điển;
Song con đường kẻ phạm tội lấy làm khốn-cực thay.
16 Phàm người khôn-khéo làm việc cứ theo sự hiểu-biết;
Nhưng kẻ ngu-muội bày-tỏ ra sự điên-dại mình.
17 Sứ-giả gian-ác sa vào tai-họa;
Còn khâm-sai trung-tín khác nào thuốc hay.
18 Ai chối sự khuyên-dạy sẽ bị nghèo-khổ và sỉ-nhục;
Nhưng kẻ nào nhận-tiếp lời quở-trách sẽ được tôn-trọng.
19 Sự ước-ao mà được thành lấy làm êm-dịu cho linh-hồn;
Còn lìa-bỏ đều dữ, quả là sự gớm-ghiếc cho kẻ ngu-muội.
20 Ai giao-tiếp với người khôn-ngoan, trở nên khôn-ngoan;
Nhưng kẻ làm bạn với bọn điên-dại sẽ bị tàn-hại.
21 Tai-họa đuổi theo kẻ có tội;
Còn phước-lành là phần thưởng của người công-bình.
22 Người lành lưu-truyền gia-sản cho con-cháu mình;
Song của-cải kẻ có tội dành cho người công-bình.
23 Chỗ người nghèo khai phá sanh nhiều lương-thực;
Nhưng có kẻ bị tiêu-mất tại vì thiếu sự công-bình;
24 Người nào kiêng roi-vọt ghét con trai mình;
Song ai thương con ắt cần lo sửa-trị nó.
25 Người công-bình ăn cho phỉ dạ mình;
Còn bụng kẻ ác bị đói.

141 Người nữ khôn-ngoan xây-cất nhà mình;
Song kẻ ngu-dại lấy tay mình mà phá-hủy nó đi.
2 Ai đi theo sự ngay-thẳng kính-sợ Đức Giê-hô-va;
Còn ai ăn-ở tà-vạy khinh-bỉ Ngài,
3 Trong miệng kẻ ngu-dại có cây roi đánh phạt sự kiêu-ngạo nó;
Song môi người khôn-ngoan giữ lấy người.
4 Đâu không có bò, đó máng cỏ trống-không;
Nhưng nhiều hoa-lợi do nơi sức bò đực mà ra.
5 Người chứng trung-thành không hề nói dối;
Còn kẻ làm chứng gian buông lời dối-trá.
6 Kẻ nhạo-báng tìm khôn-ngoan, mà không gặp;
Song sự tri-thức lấy làm dễ cho người thông-sáng.
7 Hãy dan xa khỏi mặt kẻ ngu-muội,
Con sẽ chẳng tìm được môi khôn-ngoan nơi nó.
8 Sự trí-huệ của người khôn-khéo, ấy là hiểu rõ đường-lối mình;
Nhưng sự điên-cuồng của kẻ ngu-muội là sự phỉnh-gạt.
9 Kẻ ngu-dại bỉ-báng tội-lỗi;
Nhưng người ngay-thẳng có được ơn của Đức Chúa Trời.

— 758 —