Nhưng người công-bình sẽ thấy sự sa-ngã chúng nó.
17 Hãy sửa-phạt con người, thì nó sẽ ban sự an-tịnh cho người,
Và làm cho linh-hồn người được khoái-lạc.
18 Đâu thiếu sự mặc-thị, dân-sự bèn phóng-tứ;
Nhưng ai giữ-gìn luật-pháp lấy làm có phước thay!
19 Chẳng phải bởi lời nói mà sửa-trị kẻ làm tội;
Vì dầu nó hiểu-biết, nó cũng không vâng theo.
20 Con có thấy kẻ hốp-tốp trong lời nói mình chăng?
Một kẻ ngu-muội còn có sự trông-cậy hơn hắn.
21 Người nào dung-dưỡng kẻ tôi-tớ mình từ thuở nhỏ,
Ngày sau sẽ thấy nó thành con trai của nhà.
22 Người hay giận gây ra đều tranh-cạnh;
Và kẻ căm-gan phạm tội nhiều thay.
23 Sự kiêu-ngạo của người sẽ làm hạ người xuống;
Nhưng ai có lòng khiêm-nhượng sẽ được tôn-vinh.
24 Kẻ nào chia phân với tay ăn-trộm ghét linh-hồn mình;
Nó nghe lời thề, mà không tỏ đều gì ra.
25 Sự sợ loài người gài bẫy;
Nhưng ai nhờ-cậy Đức Giê-hô-va được yên-ổn vô-sự.
26 Nhiều kẻ cầu ơn vua;
Song sự lý-đoán của người nào do nơi Đức Giê-hô-va mà đến.
27 Kẻ gian-tà lấy làm gớm-ghiếc cho người công-bình;
Và người ăn-ở ngay-thẳng lấy làm gớm-ghiếc cho kẻ gian-ác.
Châm-ngôn và lời cầu-nguyện của A-gu-rơ
301 Lời của A-gu-rơ, con trai Gia-kê,
Châm-ngôn mà người ấy nói ra cho Y-thi-ên và U-canh.
2 Quả thật ta là ngu-muội hơn ai hết,
Ta không có thông-sáng bằng một người.
3 Ta không học được sự khôn-ngoan,
Và chẳng có được sự tri-thức của Đấng Thánh.
4 Ai đã lên trời, rồi lại xuống?
Ai đã góp gió trong lòng tay mình?
Ai đã bọc nước trong áo mình?
Ai lập các giới-hạn của đất?
Danh người là chi, và tên con trai người là gì?
Nếu ngươi biết, hãy nói đi.
5 Các lời của Đức Chúa Trời đều đã thét-luyện:
Ngài là cái thuẫn-đỡ cho người nương-cậy nơi Ngài.
6 Chớ thêm chi vào các lời Ngài.
E Ngài quở-trách ngươi, và ngươi bị cầm nói dối chăng.
7 Tôi có cầu Chúa hai đều;
Xin chớ từ-chối trước khi tôi thác:
8 Xin dan xa khỏi tôi sự lường-gạt và lời dối-trá;
Chớ cho tôi nghèo-khổ, hoặc sự giàu-sang;
Hãy nuôi tôi đủ vật-thực cần-dùng,
9 E khi no đủ, tôi từ-chối Chúa,
Mà rằng: Đức Giê-hô-va là ai?
Và lại kẻo e tôi bị nghèo-khổ, ăn trộm-cắp,
Và làm ô danh của Đức Chúa Trời tôi chăng.
10 Chớ phao-vu kẻ tôi-tớ cho chủ nó,
E nó rủa-sả ngươi, và ngươi mắc tội chăng.
11 Có một dòng-dõi rủa-sả cha mình,
Cũng không chúc phước cho mẹ mình.
12 Có một dòng-dõi tư-tưởng mình thánh-sạch,
Song chưa được rửa sạch nhơ-bởn mình.
13 Có một dòng-dõi bộ mặt kiêu-hãnh thay,