20 Hỡi dân thoát-nạn của các nước, hãy nhóm lại và đến, thảy cùng nhau lại gần! Những kẻ khiêng gỗ của tượng chạm mình, cầu-nguyện với thần không cứu được, thật là đồ vô-thức. 21 Vậy hãy truyền-rao; hãy bảo chúng nó đến gần, và nghị-luận cùng nhau! Từ đời xưa ai đã rao ra sự nầy? ai đã tỏ ra từ lúc thượng-cổ? Há chẳng phải ta, là Đức Giê-hô-va, sao? Ngoài ta chẳng có Đức Chúa Trời nào khác! chẳng có Đức Chúa Trời nào khác là công-bình và là Cứu-Chúa ngoài ta.
22 Hỡi các ngươi hết thảy ở các nơi đầu-cùng đất, hãy nhìn-xem ta và được cứu! Vì ta là Đức Chúa Trời, chẳng có Chúa nào khác. 23 Ta đã chỉ mình mà thề, lời công-bình ra từ miệng ta sẽ chẳng hề trở lại: mọi đầu-gối sẽ quì trước mặt ta, mọi lưỡi sẽ chỉ ta mà thề. 24 Người ta sẽ luận về ta rằng: sự công-bình và sức-mạnh chỉ ở trong Đức Giê-hô-va, người ta sẽ đến cùng Ngài. Mọi kẻ giận Ngài sẽ bị hổ-thẹn. 25 Cả dòng-dõi Y-sơ-ra-ên sẽ được xưng công-bình trong Đức Giê-hô-va, và nhờ Ngài mà được vinh-hiển.
Ba-by-lôn bị hủy-diệt và Y-sơ-ra-ên được Đức Giê-hô-va cứu-rỗi
461 Bèn cúi xuống; Nê-bô khom mình; tượng nó chở trên loài thú, trên súc-vật. Những vật mà các ngươi vốn thường khiêng, đè nặng quá, làm cho súc-vật mệt-nhọc. 2 Chúng nó cúi xuống, cùng nhau khom mình; đã chẳng cứu được gánh nặng của mình, và chính mình lại bị bắt làm phu-tù.
3 Hỡi nhà Gia-cốp, và hết thảy các ngươi là dân sót của nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe ta, ta đã gánh-vác các ngươi từ lúc mới sanh, bồng-ẵm các ngươi từ trong lòng mẹ. 4 Cho đến chừng các ngươi già-cả, đầu râu tóc bạc, ta cũng sẽ bồng-ẵm các ngươi. Ta đã làm ra, thì sẽ còn gánh-vác các ngươi nữa. Ta sẽ bồng-ẵm và giải-cứu các ngươi.
5 Các ngươi so-sánh ta cùng ai, và coi ta bằng ai? Các ngươi lấy ai đọ với ta, đặng chúng ta được giống nhau?..... 6 Kìa, họ móc vàng trong túi ra, và lấy cân mà cân bạc, thuê thợ vàng dùng mà đúc một thần, rồi cúi mình thờ-lạy. 7 Họ vác tượng ấy trên vai, đem đi, đặt vào chỗ nó: thần cứ đứng đó mà không dời khỏi chỗ nó nữa. Nếu có ai kêu-cầu, thì thần chẳng trả lời, và không cứu khỏi nạn được.
8 Hãy nhớ mọi sự đó, hãy rõ ra là đấng trượng-phu! Hỡi kẻ phạm tội, hãy nghĩ lại! 9 Hãy nhớ lại những sự ngày xưa; vì ta là Đức Chúa Trời, và chẳng có Chúa nào khác; ta là Đức Chúa Trời, chẳng có ai giống như ta. 10 Ta đã rao sự cuối-cùng từ buổi đầu-tiên, và đã nói từ thuở xưa những sự chưa làm nên. Ta phán rằng: Mưu của ta sẽ lập, và ta sẽ làm ra mọi sự ta đẹp ý. 11 Ta gọi chim ó đến từ phương đông, và gọi người làm mưu ta đến từ xứ xa. Đều ta đã rao ra, ta sẽ làm hoàn-thành, đều ta đã định, ta cũng sẽ làm. 12 Hỡi những người cứng lòng, xa cách sự công-bình, hãy nghe ta phán. 13 Ta làm cho sự công-bình ta đến gần, nó chẳng xa chi, và sự cứu-rỗi của ta sẽ chẳng chậm-trễ. Ta sẽ đặt sự cứu-rỗi trong Si-ôn cho Y-sơ-ra-ên, là sự vinh-hiển ta.
Lời tiên-tri về sự đổ-nát của Ba-by-lôn
471 Hỡi con gái đồng-trinh của Ba-by-lôn, hãy xuống ngồi trong bụi-đất! Hỡi con gái người Canh-đê, hãy ngồi dưới đất, ngươi chẳng có ngôi nữa! Vì từ nay về sau, ngươi sẽ không được xưng là dịu-dàng yểu-điệu nữa đâu. 2 Hãy lấy cối xay và đi xay bột; hãy bỏ lúp, vén vat áo đi, để trần chơn,