Bước tới nội dung

Trang:Kinh Thanh Cuu Uoc Va Tan Uoc 1925.pdf/880

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
9 : 2
9 : 22
GIÊ-RÊ-MI

cho tôi vì những kẻ bị giết của con gái dân ta mà khóc suốt ngày đêm. 2 Ôi! ước gì tôi có một cái quán khách bộ-hành trong đồng vắng! để tôi được bỏ dân ta mà đi xa khỏi họ; vì họ thảy đều là kẻ tà-dâm, ấy là một bọn quỉ-trá. 3 Chúng nó giương lưỡi mình như cái cung, đặng phát lời dối-trá ra. Chúng nó ở trong xứ là mạnh lớn, mà chẳng làm sự chơn-thật; bởi chúng nó làm ác càng thêm ác, và chẳng nhìn-biết ta, Đức Giê-hô-va phán vậy.

4 Ai nấy phải giữ-gìn về người lân-cận mình, chớ tin-cậy một người nào trong vòng anh em mình; vì mỗi người anh em sẽ lừa-phỉnh anh em lắm, mỗi người lân-cận đều đi dạo nói xấu. 5 Ai nấy gạt-gẫm kẻ lân-cận mình, chẳng nói sự chơn-thật. Chúng nó luyện-tập lưỡi mình mà nói dối, chăm-chỉ làm đều ác. 6 Đức Giê-hô-va phán: Ngươi ăn-ở giữa sự dối-trá; ấy cũng vì cớ sự dối-trá mà chúng nó chẳng khứng nhìn-biết ta.

7 Vậy nên Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Nầy, ta sẽ làm cho tan-chảy và thử chúng nó; vì nếu chẳng vậy thì xử với con gái dân ta thể nào? 8 Lưỡi chúng nó là tên độc, hay buông lời dối-trá. Ngoài miệng thì chúc bình-an cho kẻ lân-cận mình, mà trong lòng thì gài bẫy. 9 Đức Giê-hô-va phán: Ta há chẳng thăm-phạt chúng nó về mọi đều ấy sao? Thần ta há chẳng trả thù một nước dường ấy sao?

10 Ta sẽ khóc-lóc thở-than về các núi, sẽ xướng bài ca sầu-não về nội cỏ nơi đồng vắng, vì thảy đều bị đốt-cháy, đến nỗi chẳng còn ai đi qua đó nữa. Tại đó chẳng còn nghe tiếng bầy súc-vật, chim trời và loài thú đều trốn đi cả rồi. 11 Ta sẽ khiến Giê-ru-sa-lem thành ra đống đổ-nát, nơi ở của chó rừng; sẽ làm cho các thành của Giu-đa ra hoang-vu không người ở.

12 Ai là người khôn-ngoan đặng hiểu những sự nầy? và miệng Đức Giê-hô-va nói cùng ai, để người báo tin? vì làm sao xứ nầy bị diệt bị cháy như đồng vắng, đến nỗi không ai qua lại? 13 Đức Giê-hô-va đáp rằng: Ấy là vì chúng nó bỏ luật-pháp ta mà ta đã đặt cho; không vâng tiếng ta, và không bước theo. 14 Nhưng chúng nó bước theo sự cứng-cỏi của lòng mình, theo các thần Ba-anh mà tổ-phụ mình đã dạy.

15 Vậy nên, Đức Giê-hô-va vạn-quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Nầy, ta sẽ cho dân nầy ăn ngải-cứu, và cho uống mật-đắng. 16 Ta sẽ làm cho chúng nó tan-lạc trong các dân-tộc mà chúng nó và tổ-phụ mình chưa từng biết; ta sẽ sai gươm đuổi theo, cho đến chừng nào đã diệt chúng nó.

17 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Hãy lo gọi những đờn-bà hay khóc mướn, cho chúng nó đến; hãy gọi những người đờn-bà rất khéo, cho chúng nó đến. 18 Chúng nó hãy vội-vàng vì chúng ta mà than-khóc, cho mắt chúng ta rơi lụy, mí mắt chúng ta tràn nước ra! 19 Vả, có tiếng phàn-nàn nghe từ Si-ôn, rằng: Chúng ta bị hủy-phá dường nào! Chúng ta bị xấu-hổ lắm, vì chúng ta bỏ đất; vì họ đã phá đổ chỗ-ở chúng ta!

20 Hỡi các đờn-bà, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va, tai các ngươi hãy nghe lời miệng Ngài phán! Hãy dạy cho các con gái các ngươi bài ca-vãn; mỗi người hãy dạy cho kẻ lân-cận mình khóc-than! 21 Vì sự chết đã lên vào cửa-sổ chúng ta, đã sấn vào trong cung chúng ta, giết con-cái tại ngoài đường, và kẻ trai-trẻ giữa chợ. 22 Ngươi hãy bảo rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Thây người ta sẽ ngã xuống như phân đổ đồng ruộng, và như nắm lúa đổ ra sau lưng con gặt; chẳng ai sẽ lượm chúng nó lại!

— 868 —