Bước tới nội dung

Trang:Kinh Thanh Cuu Uoc Va Tan Uoc 1925.pdf/883

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
11 : 16
12 : 13
GIÊ-RÊ-MI

mà ngươi còn lấy làm vui trong khi phạm tội. 16 Xưa Đức Giê-hô-va vốn xưng nó là cây ô-li-ve xanh, trái tươi-tốt đáng ưa! Nay có tiếng lớn inh-ỏi, Ngài đốt lửa nơi cây ấy, những nhánh nó bị gãy. 17 Đức Giê-hô-va vạn-quân, là Đấng đã vun-trồng ngươi, nay đã phán định tai-vạ nghịch cùng ngươi, vì cớ sự gian-ác mà nhà Y-sơ-ra-ên và nhà Giu-đa đã làm cho mình khi chọc giận ta bởi họ dâng hương cho Ba-anh.

Mưu nghịch cùng Giê-rê-mi

18 Đức Giê-hô-va đã cho tôi biết sự ấy, và tôi biết rồi: thì Ngài đã tỏ ra cho tôi việc làm của chúng nó. 19 Còn tôi, như chiên con dễ biểu bị dắt đến chỗ giết, tôi chẳng biết họ mưu-toan nghịch cùng tôi, mà rằng: Hãy diệt cả cây và trái, dứt khỏi đất người sống, hầu cho danh nó chẳng được nhớ đến nữa. 20 Hỡi Đức Giê-hô-va vạn-quân! Ngài đoán-xét cách công-bình, dò-xét lòng và trí, tôi sẽ thấy sự Ngài báo thù họ, vì tôi đã tỏ việc tôi cùng Ngài.

21 Vậy nên Đức Giê-hô-va phán như vầy về người A-na-tốt, là kẻ đòi mạng-sống ngươi, mà rằng: Nếu ngươi không muốn chết về tay ta, thì chớ nhơn danh Đức Giê-hô-va mà nói tiên-tri! 22 Vậy, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Nầy, ta sẽ phạt chúng nó; những người trai-tráng sẽ chết bởi gươm-dao, những con trai con gái nó sẽ chết bởi đói-kém; 23 sẽ không có dân sót cho chúng nó; vì đến năm thăm-phạt, ta sẽ giáng tai-vạ trên người nam của A-na-tốt.

Lời hỏi của Giê-rê-mi

121 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi biện-luận cùng Ngài, Ngài thật công-bình; dầu vậy, tôi còn muốn biện-luận cùng Ngài. Sao đường-lối những kẻ ác được thạnh-vượng? Sao những người gian-trá được yên-ổn? 2 Ngài đã vun-trồng họ; họ đã đâm rễ, lớn lên và ra trái. Miệng họ ở gần Ngài, song lòng họ cách xa Ngài. 3 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài biết tôi, thấy tôi, thử xem lòng tôi đối với Ngài thể nào. Xin kéo những người ấy như con chiên bị dắt đến chỗ giết, biệt riêng họ ra cho ngày đánh giết!

4 Trong xứ bị sầu-thảm, cỏ ngoài đồng khô-héo cho đến chừng nào? Vì cớ dân-cư hung-ác, nên loài sinh-súc và chim-chóc đều bị diệt. Vì chúng nó nói rằng: Người sẽ chẳng thấy sự cuối-cùng của chúng ta!

Lời đáp của Đức Giê-hô-va

5 Nếu ngươi chạy thi với kẻ chạy bộ, mà còn mỏi-mệt, thì làm sao thi được với ngựa? Khi trong xứ yên-lặng, ngươi được an-ổn, nhưng khi sông Giô-đanh tràn, thì ngươi sẽ làm thế nào? 6 Chính anh em ngươi và nhà cha ngươi đương phản ngươi, chúng nó cũng kêu tiếng to sau ngươi nữa. Dầu chúng nó nói những lời lành, ngươi chớ nên tin!

7 Ta đã lìa nhà ta; đã bỏ sản-nghiệp ta; đã phó dân lòng ta rất yêu-mến cho kẻ thù-nghịch nó. 8 Cơ-nghiệp ta đối với ta như sư-tử trong rừng, gầm-thét nghịch cùng ta; cho nên ta lấy làm ghét.

9 Cơ-nghiệp ta há như chim kên-kên vằn-vện kia, các chim ăn thịt há vây lấy nó sao? Hãy đi nhóm các loài thú đồng lại, cho chúng nó cắn nuốt đi! 10 Nhiều kẻ chăn chiên đã phá vườn nho ta, giày-đạp sản-nghiệp ta dưới chơn, làm cho chỗ đất vui-thích của ta thành ra rừng hoang. 11 Người ta đã làm cho đất ấy ra hoang-vu; nó bị phá-hại, than-thở trước mặt ta. Cả xứ đều hoang-vu, vì chẳng ai để vào lòng. 12 Những kẻ phá-diệt đến trên các gò trọi nơi đồng vắng; vì gươm của Đức Giê-hô-va nuốt đất nầy từ đầu nầy đến đầu kia, chẳng có loài xác-thịt nào được bình-an. 13 Chúng nó đã gieo lúa mì và gặt những gai-gốc,

— 871 —