Bước tới nội dung

Trang:Kinh Thanh Cuu Uoc Va Tan Uoc 1925.pdf/885

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
13 : 18
14 : 13
GIÊ-RÊ-MI

về sự kiêu-ngạo các ngươi. Thật, mắt ta sẽ khóc nhiều, giọt lụy tuôn-rơi, vì bầy của Đức Giê-hô-va bị bắt đi.

18 Hãy tâu cùng vua và thái-hậu rằng: Xin hãy hạ mình, mà ngồi dưới đất; vì mão triều-thiên vinh-hiển trên đầu đã rớt xuống rồi. 19 Các thành phương nam đều đóng lại, chẳng ai mở ra. Giu-đa bị bắt đem đi, cả họ đều bị bắt đem đi.

20 Hãy ngước mắt lên; xem những kẻ đến từ phương bắc. Chớ nào bầy chiên đẹp-đẽ đã được ban cho ngươi ở đâu? 21 Khi Đức Giê-hô-va lập những người mà ngươi đã dạy làm bạn-hữu lên làm đầu ngươi, thì ngươi sẽ nói làm sao? Sự buồn-rầu há chẳng bắt lấy ngươi như bắt lấy đờn-bà sanh-đẻ? 22 Và nếu ngươi tự nói trong lòng rằng: Cớ sao đều nầy xảy đến cho ta? — Ấy là vì tội-ác ngươi lớn lắm, nên vạt áo ngươi bị tốc lên, và gót chơn ngươi bị giập.

23 Người Ê-thi-ô-bi có thể đổi được da mình, hay là con beo đổi được vằn nó chăng? Nếu được thì các ngươi là kẻ đã làm dữ quen rồi, sẽ làm lành được. 24 Vậy ta sẽ làm cho các ngươi tan-lạc như rơm-rác bị gió nơi đồng vắng đùa đi. 25 Đức Giê-hô-va phán: Đó là phần ngươi, phần ta lường cho ngươi, vì ngươi đã quên ta và trông-cậy sự giả-dối. 26 Ta cũng sẽ tốc vạt áo ngươi lên trên mặt ngươi, thì sự xấu-hổ ngươi sẽ bày-tỏ. 27 Những sự gớm-ghiếc, tức là sự dâm-dục, và tiếng hí ngươi, tội-ác tà-dâm ngươi trên các gò đồng ruộng, thì ta đã thấy hết. Hỡi Giê-ru-sa-lem, khốn thay cho ngươi! Ngươi chẳng khứng làm sạch mình cho đến chừng nào?

Tai hạn-hán — Sự Giê-rê-mi cầu thay

141 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Giê-rê-mi về sự hạn-hán. 2 Giu-đa đương sầu-thảm, cửa thành suy-bại, chúng nó đều mặc áo đen, ngồi trên đất; và tiếng kêu của Giê-ru-sa-lem vang lên. 3 Những người sang sai kẻ hèn đi tìm nước; đi đến hồ và tìm không được, xách bình không mà trở về; thẹn-thuồng xấu-hổ, và che đầu lại. 4 Vì cớ đất đều nẻ hết, bởi không có mưa xuống trong xứ, người cầm cày xấu-hổ và trùm đầu lại. 5 Nai cái đẻ con ra trong đồng và bỏ đi, vì không có cỏ. 6 Những lừa rừng đứng trên các gò trọi, hít hơi như chó đồng, vì không cỏ nên mắt lòa.

7 Hỡi Đức Giê-hô-va, dầu tội-ác chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi, xin Ngài vì danh mình mà làm! Sự bội-nghịch của chúng tôi nhiều lắm; chúng tôi đã phạm tội nghịch cùng Ngài. 8 Ngài là sự trông-cậy của Y-sơ-ra-ên, là Đấng cứu trong khi hoạn-nạn, sao Ngài như một người trú-ngụ ở trong đất, như người bộ-hành căng trại ngủ đậu một đêm? 9 Sao Ngài như người thất-kính, như người mạnh-dạn chẳng có thể giải-cứu? Hỡi Đức Giê-hô-va! dầu vậy, Ngài vẫn ở giữa chúng tôi! Chúng tôi được xưng bằng danh Ngài, xin đừng lìa-bỏ chúng tôi!

10 Đức Giê-hô-va phán với dân nầy như vầy: Chúng nó ưa đi dông-dài, chẳng ngăn-cấm chơn mình, nên Đức Giê-hô-va chẳng nhận lấy chúng nó. Bây giờ Ngài nhớ đến sự hung-ác chúng nó và thăm-phạt tội-lỗi.

11 Đức Giê-hô-va lại phán cùng tôi rằng: Chớ cầu sự lành cho dân nầy. 12 Khi chúng nó kiêng ăn, ta sẽ chẳng nghe lời khấn-nguyện của chúng nó; khi chúng nó dâng của-lễ thiêu và của-lễ chay, ta chẳng nhậm đâu; nhưng ta sẽ diệt chúng nó bởi gươm-dao, đói-kém, và ôn-dịch. 13 Tôi bèn thưa rằng: Ôi! hỡi Chúa Giê-hô-va, nầy, các tiên-tri bảo họ rằng: Các ngươi sẽ không thấy gươm-dao, sẽ chẳng có đói-kém; nhưng ta sẽ ban

— 873 —