để được có nơi yên ở. Chúng nó không biết báo đáp ơn ấy, lại dám sinh lòng phản nghịch, tàn hại lương dân, tội ấy không thể nào dong được.
Nghĩa-vương bèn triệu quần thần vào thương nghị để sai tướng cầm quân đi đánh giặc. Chưởng doanh là Minh-lễ-hầu đứng lên bẩm rằng:
— Cao-miên nổi loạn chẳng qua như loài cáo chuột quấy rối mà thôi, hà tất phải động binh triều đình nhọc đến đại tướng! Tôi nghe viên cai cơ ở Nha trang là Nguyễn-thắng-Long có đủ trí mưu dũng lược, năm trước y đã du lịch đất Cao-miên quen thuộc thủy thổ, nên sai y cầm quân đi đánh giặc chắc là được việc. Lại nên sai Hoàng-Tiến làm tiên phong lĩnh binh bản bộ đi trước để xem tình ý hắn ra sao. Nếu hắn thực lòng phụng mệnh đem quân đi giẹp giặc thì cũng giúp được một tay cho ta, ta nên tha tội trước cho hắn; bằng hắn còn do dự thì ta sẽ trừ đi. Mé trước có Nặc-Thu ngăn cản, mé sau quân ta kéo đến, Hoàng-Tiến dù có mọc cánh cũng không bay đi đường giời nào được. Ta giết xong Hoàng-Tiến, kéo quân sang thẳng Cao-miên, chẳng khác gì cơn gió to quét đám lá rụng, chỉ chớp mắt là thành công, đó là cái kế lưỡng toàn đấy.
Nghĩa vương mừng lắm truyền lệnh sai Nguyễn-thắng-Long làm thống binh, Văn vị làm Tham mưu, Hoàng-tiến làm tiên-phong lĩnh binh đi đánh Cao-miên.
Xẩy có tên đội trưởng là Thiêm-lộc nguyên là cháu ngoại quan Phó tướng doanh Trấn-biên là Mai-vạn-Long, tính va tham lam, nghe đất Cao-miên lắm của sinh lòng đồ lợi, bèn vào triều bẩm rằng:
— Cậu tôi là Mai-vạn-Long sai tiểu thần vào bái bẩm rằng: Cậu tôi mông ơn vương thượng trấn thủ biên cương, chức làm đại-tướng, hưởng lộc nhớn của triều đình nên phải báo ơn triều đình mới phải. Nay nước Cao-miên phản bội, vương