Bước tới nội dung

Trang:Lịch sử Nam tiến của dân tộc ta (越南民族南進史).pdf/32

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 30 —

Văn-Thông chào mừng Hoàng-Tiến một cách đằm thắm, trước còn nói mấy câu hàn huyên, rồi dần dần nói đến việc quân tình. Hoàng-Tiến nói:

— Tôi vẫn được nghe tiếng tiên-sinh mà chưa được tiếp kiến lần nào. Nay tiên sinh hạ cố đến đây, chẳng hay ý muốn dạy bảo cho điều gì chăng? Trương lão gia nói:

— Tôi nghe tướng quân có chí lớn, lại gập phải lúc nguy hiểm này, vậy nên tôi muốn đến giúp tướng-quân.

Hoàng-Tiến mừng lắm, sai bầy tiệc để tiếp đãi. Trong khi uống rượu, hỏi rằng:

— Tiên-sinh có kế gì hay, giúp cho tôi được nên việc thì xin dạy bảo cho biết.

— Tướng quân liệu sức mình đối với Vạn-Long thế nào?

— Tôi xem chừng sức tôi không địch nổi với quân Nam-triều được.

— Có như thế thực. Nếu Nặc-Thu ngăn mặt trước, Vạn-Long đánh mặt sau thì tướng quân làm thế nào?

— Ấy tôi đương chưa biết nghĩ làm sao đấy.

— Tướng quân chẳng qua có được một vài nghìn quân, nương đậu đất người, đánh ra thì sức địch không nổi, muốn thủ hiểm thì không có thế bền lâu, ấy là một cái nguy cơ ở trước mắt đó. Tôi thiết tưởng tướng quân muốn được yên ổn thì chi bằng lại tùng phục với Nam-triền. Nay Nam-triều sai tướng quân làm tiên phong đi đánh Cao-miên tướng quân nên nhân dịp này, đến hội kiến quan Thống-tướng, trước là xin lỗi sau xin phụng mệnh đi đánh giặc để lập công chuộc tội. Nếu bình định xong Cao-miên, Nam chúa chắc cũng không quên công của tướng quân, hẳn lại được trấn thủ một nơi, hưởng cuộc phú quý, có phải là lưỡng toàn cả không?