Hoàng-Tiến nghe dịu tai bèn xin vâng nhời Trương lão gia xin đến nói trước với Vạn-Long để định ngày đến hội, mới từ biệt mà trở ra về.
Văn Thông trở về thuật chuyện với Vạn-Long, Vạn-Long bèn chia binh ra mai phục, rồi lại sai Văn-Thông đến hẹn ngày với Hoàng-Tiến.
Đến ngày, Hoàng-Tiến đem 5 chiếc thuyền và vài trăm quân thủ hạ đến dinh Lạch-ngâm để hội với Vạn-Long. Vừa bước vào đến cửa dinh thì quân phục bốn mặt đều đổ ra đánh. Hoàng-Tiến thất kinh biết là mắc mẹo, liền bỏ cả chiến thuyền, dẫn thủ hạ đánh tháo lấy đường mà chạy thoát về phía tây nam. Vạn-Long thừa thắng, kéo quân vào lũy Bến tre, chiêu an dư đảng Long-môn, quân sĩ Long-môn thấy chủ tướng đã chạy trốn rồi, đều phải ra đầu hàng cả. Vạn-Long bèn cho Trần-Thượng-Xuyên làm quản lĩnh để thống-quản quân Long-môn, rồi sai làm tiên phong đi đánh Nặc-Thu.
Nặc-Thu nghe tin Nam-quân kéo đến liệu thế cự địch không nổi, bèn tuyển lấy một người con gái Cao miên tên là Chiêm-giao Tân rất có nhan sắc và lại có tài ứng đối sai đem vàng lụa lại dâng mà nói rằng:
— Nước tôi vốn vẫn thần phục thiên triều, mấy năm nay dâng đồ cống hiến đều bị Hoàng Tiến chặn đường cướp mất. Hoàng-Tiến lại xâm nhiễu bờ cõi, cho nên nước tôi phải phòng bị chứ có dám manh lòng phản nghịch dâu.
Vạn-Long tin nhời ấy, thâu nhận lễ vật, hạn cho Cao miên phải đem vàng bạc đến chuộc tội, một mặt sai người về báo với Vương triều, một mặt sai tướng chia quân đóng các nơi khai khẩn đất cát làm ruộng chớ không tiến đánh nữa.
Nặc Thu thấy Vạn Long không đánh, cũng cứ dùng dằng không chịu dâng đồ chuộc tội. Vạn Long đóng quân lâu ngày