Bước tới nội dung

Trang:Luan ly giao khoa thu - Du bi.pdf/50

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
48
 

44. — Tính quảng-đại.

Tính quảng-đại là tính bao dung mọi người, hay cứu giúp kẻ nghèo khổ, hay bênh-vực kẻ hèn yếu. Người có tính quảng-đại thì ai cũng kính mến.

Tiểu dẫn.Một đứa trẻ con có tính quảng-đại.

Anh Hợi xưa nay vẫn hay nói xấu anh Tí. Một hôm, anh Tí cùng với lũ trẻ đi chơi, gặp anh Hợi đang bị hai đứa chăn trâu
Tí bênh Hợi.
đuổi đánh. Anh trông[1] thấy, liền chạy lại bênh anh Hợi và đưa về nhà. Anh em bạn hỏi anh Tí rằng: « Hợi hay nói xấu anh, sao anh không giận, mà lại bênh-vực như bạn thân vậy? » — Tí đáp lại rằng: « Mình có điều xấu, thì người ta mới nói, việc gì mà giận? Còn như bổn-phận mình là thấy ai có việc gì nguy-hiểm, thì phải cứu giúp, chớ sao lại vị một điều hiềm thù nhỏ mọn, mà bỏ việc mình phải làm. » Anh em nghe lời ấy, ai cũng phục anh Tí là người có tính quảng-đại.

Câu hỏi. — Hợi đối với Tí thế nào? — Một hôm, Hợi bị gì? — Tí làm thế nào? — Anh em bạn hỏi Tí làm sao? — Tí đáp lại thế nào?

Cách-ngôn.Lượng cả bao dung.


  1. ngó