hỏi thầy ta, mà thầy ta được nghe; thế thì cái cách thầy ta cầu cũng khác với cái cách người ta cầu vậy.
180. Tử viết: Bất hoạn nhân chi bất kỷ tri; hoạn bất tri nhân dã.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Học-nhi tờ 3).
DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Không lo người ta không ai biết mình; chỉ lo mình lầm không biết được người hay người dở vậy.
181. Tử viết: Nhân nhi vô tín, bất tri kỳ khả dã. Đại xa vô nghê, tiểu xa vô ngột, kỳ hà dĩ hành chi tai?
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Vi-chính tờ 5).
DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử dạy rằng: Người ta nói mà không thực, thì không biết làm sao mà làm nên việc được. Cũng ví như xe lớn (xe tải đồ dùng trâu kéo) không có cái nghê (miếng gỗ ngang ở chỗ đầu tay xe để mắc trâu), xe nhỏ (xe chở người dùng ngựa kéo) không có cái ngột (miếng gỗ cong ở chỗ đầu tay xe để mắc ngựa), còn lấy cái gì mà đi được?
182. Tử viết: Phi kỳ quỉ nhi tế chi, siểm dã. Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã.