Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/103

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 97 —

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Vi-chính tờ 5).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Không phải thần đáng tế mà tế, thế là siểm-mị vậy. Thấy việc phải mà không hay làm, thế là không có chí dũng-quyết vậy.

183. Vương-tôn-Giả vấn viết: Dữ kỳ mị ư áo, ninh mị ư táo. Hà vị dã? Tử viết: Bất nhiên, hoạch tội ư thiên, vô sở đảo dã.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Bát-dật tờ 7).

DỊCH NGHĨA — Vương-tôn-Giả (quan đại-phu nước Vệ) hỏi đức Khổng-tử rằng: Tục ngữ nói: Dữ-kỳ siểm-mị thần áo (là thần trên nhà, ví như quốc-quân), thà siểm-mị thần táo (là thần dưới bếp, ví như quyền-thần) hơn, là nghĩa sao vậy? Đức Khổng-tử đáp rằng: Lời nói ấy không phải. Nếu đã làm điều ác mà phải tội với trời, thì mị thần nào cũng đều vô ích, không cầu khấn đâu mà khỏi tội được vậy.

184. Nghi phong-nhân thỉnh kiến, viết: Quân-tử chi chí ư tư dã, ngô vị thường bất đắc kiến dã. Tụng giả kiến chi. Xuất viết: Nhị tam tử hà