Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/106

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 100 —

188. Tử viết: Dĩ hĩ hồ! Ngô vị kiến năng kiến kỳ quá nhi nội tự tỉnh giả dã.

(Xem trong bộ Tứ thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Công-dã-trường tờ 13).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Thôi mà thôi! Ta chưa thấy được người nào thấy điều lỗi của mình mà trong bụng biết tự kiện mình vậy.

189. Tử-Hoa sứ ư Tề. Nhiễm-Hữu vị kỳ mẫu thỉnh túc. Tử viết: Dữ chi hũ. Thỉnh ích. Viết: Dữ chi dũ, Nhiễm-Hữu dữ chi túc ngũ bỉnh. Tử viết: Xích chi thích Tề dã, thừa phì mã, ý khinh cừu. Ngô văn chi dã: Quân-tử chu cấp bất kế phú. Nguyên-Tư vi chi tể, dữ chi túc cửu bách, từ. Tử viết: Vô, dĩ dữ nhĩ lân lý hương đảng hồ.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Ung-dã tờ 14).

DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử sai ông Tứ-Hoa sang sứ nước Tề. Ông Nhiễm-Hữu ở nhà vì mẹ ông Tử-Hoa xin thóc. Ngài bảo cho một hũ. Ông Nhiễm-Hữu xin thêm. Ngài bảo cho một dũ. Ông Nhiễm-Hữu tự ý cho thóc đến năm bỉnh, (bỉnh, dũ, hũ đều là đồ đong đời xưa. Bỉnh nhiều hơn dũ, dũ