DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Ba người cùng đi, hẳn có thầy ta trong ấy. Ta chọn trong hai người kia, người nào thiện thì ta lấy làm mẫu mà noi theo, người nào bất thiện thì ta lấy làm răn mà đổi khác; hai người đó đều tức là thầy ta vậy.
197. Hỗ-hương nan dữ ngôn. Đồng-tử hiện; môn-nhân hoặc. Tử viết: Dữ kỳ tiến dã, bất dữ kỳ thoái dã. Duy hà thậm, nhân khiết kỷ dĩ tiến; dữ kỳ khiết dã, bất bảo kỳ vãng dã.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 19).
DỊCH NGHĨA — Người làng Hỗ-hương tập làm ác, kho cùng nói làm điều thiện. Đức Khổng-tử cho một đứa trẻ con làng ấy vào yết kiến; các học-trò có ý nghi hoặc. Ngài bảo rằng: Ta cho nó tiến lên làm thiện, không cho nó lui xuống làm ác. Sao nên khắc trách người lắm. Người ta biết sửa sạch mình để cầu tiến, thì ta khen cho nó đã biết sửa sạch mình, chẳng kể ngày trước nó làm gì.
198. Tử dữ nhân ca nhi thiện, tất sử phản chi, nhi hậu họa chi.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 20).