Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/112

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 106 —

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử cùng với người ta hát, mà người ta hát hay, thì ngài tất bắt người ta hát lại, rồi ngài mới hát họa theo. Tính ngài ung-dung mà tường-tất như thế.

199. Tử viết: Văn mạc ngôn do nhân dã; cung hành quân-tử tắc ngô vị chi hữu đắc.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 2(văn bản không rõ)).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Văn từ thì ta hoặc-giả cũng bằng được người; đến như bậc quân-tử lấy mình mà thực hành, thì ta chưa có làm được một chuyện nào. Ngài nói nhún mình như thế.

200. Tử chi yến cư, thân-thân như dã, yên yên như dã.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 17).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử khi ở thường trong nhà, khoan-khoan hòa-hòa, dáng-mặt rất là ôn-nhã.

201. Tử tật bệnh, Tử-Lộ thỉnh đảo. Tử viết: Hữu chư? Đối viết: Hữu chi. Lụy viết: Đảo nhĩ ư thượng hạ thần kỳ. Tử viết: Khâu chi đảo cửu hĩ.