Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/113

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 107 —

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 20).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử phải đau nặng. Ông Tử-Lộ xin cầu đảo quỉ thần. Ngài hỏi rằng: Xưa có việc ấy chăng? Ông Tử-Lộ thưa rằng: Có. Đời xưa có lời văn khấn rằng: Cầu đảo cho mày với trên thiên-thần dưới địa-kỳ. Ngài bảo rằng: Khâu này sinh bình không làm việc gì đắc tội với quỉ-thần, cầu đ o đã lâu rồi; nay không cần lại cầu đảo nữa.

202. Tử viết: Xa tắc bất tốn; kiệm tắc cố; dữ kỳ bất tốn dã ninh cố.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 20).

DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử dạy rằng: Xa-xỉ thì không thuận lẽ; kiệm-ước thì cố-lậu; dữ-kỳ làm không thuận lẽ, thà mang tiếng cố-lậu còn hơn.

203. Tử ôn nhi lệ, uy nhi bất mãnh, cung nhi an.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Thuật-nhi tờ 20)

DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử dung mạo ôn-hòa mà nghiêm-trang, có oai-vệ mà không dữ tợn, cung-kính mà vẫn có vẻ an-nhàn.