như có hòn ngọc tốt ở đây, thì bỏ vào hòm mà giấu đi chăng? hay là cầu được giá đắt mà bán chăng? Đức Khổng-tử đáp rằng: Bán chứ, bán chứ, ta còn đợi giá đây.
214. Tử viết: Xuất tắc sự công-khanh, nhập tắc sự phụ-huynh, tang sự bất cảm bất miễn, bất vi tửu khốn, hà hữu ư ngã tai.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Tử-hãn tờ 24)
DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử tự khiêm rằng: Ra ngoài thì biết thờ quan Công quan Khanh cho phải phép, vào trong nhà thì biết thờ cha anh cho phải đạo, gặp việc tang không dám không cố sức, không bị rượu làm khốn mình, bốn đức tốt ấy ta có được điều gì đâu.
215. Tử viết: Pháp-ngữ chi ngôn, năng vô tòng hồ, cải chi vi quí. Tốn ngữ chi ngôn, năng vô duyệt hồ, dịch chi vi quí. Duyệt nhi bất dịch, tòng nhi bất cải, ngô mạt như chi hà dã dĩ!
(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Tử-hãn tờ 25).
DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Như mình có lỗi mà người ta lấy lời phép-tắc răn cái lỗi cho mình,