DỊCH NGHĨA — Ông Nguyên-Hiến hỏi điều gì là điều đáng lấy làm hổ-thẹn? Đức Khổng-tử đáp rằng: Lúc nước có đạo không làm được việc gì mà chỉ biết ăn lộc, lúc nước vô đạo, không biết toàn thân tránh họa mà cũng tham ăn lộc, như thế thật đáng lấy làm hổ-thẹn vậy.
218. Khắc phạt oán dục bất hành yên, khả dĩ vi nhân hĩ. Tử viết: Khả dĩ vi nan hĩ, nhân tắc ngô bất tri dã.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 13).
DỊCH NGHĨA — Ông Nguyên-Hiến lại hỏi: Người mà ngăn cấm được những điều hiếu thắng, khoe khoang, oán giận, tham muốn không làm, có gọi được là nhân không? Đức Khổng-tử đáp rằng: Người được như thế cũng đã khó lắm rồi, nhưng gọi là nhân thì ta không dám biết vậy.
219. Tử viết: Bang hữu đạo, nguy ngôn nguy hạnh. Bang vô đạo, nguy hạnh ngôn tốn.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 13).
DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Lúc nước có đạo thì nói cao nết cao, không phải kị húy gì cả. Lúc