Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/124

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 118 —

Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17).

DỊCH NGHĨA — Ông Tử-Cống thường lấy người nọ sánh với người kia mà bàn người hơn người kém. Đức Khổng- bảo rằng: Trò Tứ giỏi có sức thừa mà làm thế; như ta thì không rỗi.

226. Tử viết: Bất hoạn nhân chi bất kỷ tri, hoạn kỳ bất năng dã.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17)

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Không lo người ta không ai biết mình, chỉ lo mình không giỏi mà thôi.

227. Tử viết: Bất nghịnh trá, bất ức bất tín, ức diệt tiên giác giả, thị hiền hồ.

(Xem trong bộ Tứ thư chính văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Không cần phải nghịnh liệu nó là người gian trá, không cần phải ức-đạc nó là người bất tín, mà cũng biết trước được nó là người gian-trá, là người bất tín, ấy là người có trí tiên giác, thật hiền thay!