228. Vi-sinh-Mẫu vị Khổng-tử viết: Khâu hà vi thị thê-thê giả dư? Vô nãi vi nịnh hồ? Khổng-tử viết: Phi cảm vi nịnh dã, tật cố dã
(Xem trong bộ Tứ thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17).
DỊCH NGHĨA — Ngươi Vi sinh-Mẫu bảo đức Khổng-tử rằng: Ông Khâu làm sao cứ đi mãi không thôi. chẳng là chực đem miệng lưỡi để đi nịnh người ta đấy hay sao? Đức Khổng-tử nói: Không phải dám làm nịnh vây, là ghét người cố-chấp mà không thông vậy.
229 Hoặc viết: Dĩ đức báo oán, hà như? Tử viết: Hà dĩ báo đức? Dĩ trực báo oán, dĩ đức báo đức.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17).
DỊCH NGHĨA. — Có người hỏi: Người ta có oán với mình mà mình lại lấy ơn mà báo thì sao? Đức Khổng-tử báo rằng: Lấy ơn báo oán, thì lấy gì báo ơn? Chi bằng kẻ có oán với mình thì cứ lấy lẽ thẳng mà báo, để kẻ có ơn với mình sẽ lấy ơn mà báo.
230. Tử viết: Mạc ngã tri dã phù! Tử-Cống viết: Hà vi kỳ mạc tri tử