Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/132

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 126 —

DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử nói: Người quân-tử tự-trọng mà không tranh thắng với ai, hợp quần mà không phe đảng với ai.

242. Tử viết: Quân-tử bất dĩ ngôn cử nhân, bất dĩ nhân phế ngôn.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Vệ Linh-công tờ 21).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Người quân-tử không lấy nói giỏi mà cử dụng người ấy lên ngay, cũng không lấy người hư mà bỏ lời nói phải của người ta.

243. Tử-Cống vấn viết: Hữu nhất ngôn nhi khả dĩ chung thân hành chi giả hồ? Tử viết: Kỳ thứ hồ; kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Vệ Linh-công tờ 21).

DỊCH NGHĨA. — Ông Tử-Cống hỏi: Có một chữ gì mà có thể làm được suốt đời không? Đức Khổng-tử đáp rằng: Có chữ « thứ » chăng: điều gì mình không muốn thì chớ ở thế với người, ấy là thứ vậy.

544. Tử viết: Ngô chi ư nhân dã, thùy hủy thùy dư; như hữu sở dư giả,