hữu, ích hĩ. Nhạo kiêu lạc, nhạo dật du, nhạo yến lạc; tổn hĩ.
(Xem trong bộ Tứ thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Quí-thị tờ 24)
DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử nói; Có ba điều ưa muốn có ích. Có ba điều ưa muốn có hại. Ưa muốn lấy lễ-nhạc mà tiết chế tính tình mình, ưa muốn nói điều hay của người ta, ưa muốn có nhiều bạn hiền, thế là ích vậy. Ưa muốn kiêu vui, ưa muốn rồi chơi, ưa muốn yến lạc, thế là tổn vậy.
252. Tử viết: Thị ư quân-tử hữu tam khiên: Ngôn vị cập chi nhi ngôn, vị chi táo. Ngôn cập chi nhi bất ngôn, vị chi ẩn. Vị kiến nhan sắc nhi ngôn, vị chi cổ.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Quí-thị tờ 24)
DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử nói: Ngồi hầu người quân-tử nhỡ ra thì có ba điều lỗi: Người quân-tử chưa nói đến mình mà mình đã vội nói, gọi là táo. Người quân-tử đã nói đến mình mà mình không nói, gọi là ẩn. Chưa nhận biết nhan-sắc người quân-tử thế nào mà đã nói, gọi là lòa.