Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/52

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 46 —

hiền thì ghi nhớ được điều nhỏ, không ai là không có đạo vua Văn vua Vũ. Thầy tôi không ở chỗ nào, không gặp người nào mà không học, mà cũng có thường lấy ai làm thầy đâu.

Loại thứ IV

Nói về nhân-nghĩa đạo-đức

85. Tử viết: Xảo ngôn lệnh sắc, tiển hĩ nhân.

(Xem trong bộ Tứ thư chính văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Học-nhi tờ 1.)

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Kẻ nào nói khéo siểm nịnh, mặt khéo xu mị, hẳn là người ấy ít có lòng nhân vậy.

86. Tử viết: Lý nhân vi mỹ. Trạch bất xử nhân, yên đắc trí.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Thượng-luận về thiên Lý-nhân tờ 8).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Trong làng có thói nhân-hậu là làng tốt; không chọn được nơi có người nhân mà ở, sao gọi là khôn.

87. Tử viết: Bất nhân giả bất khả dĩ cửu xử ước, bất khả dĩ trường xử lạc. Nhân giả an nhân. Trí giả lợi nhân.