DỊCH NGHĨA — Ông Tử-Cống hỏi đạo làm nhân. Đức Khổng-tử đáp rằng: Kìa xem thợ muốn làm việc cho tốt, hẳn trước phải sắm đồ cho sắc rồi mới khéo được, cũng như mình muốn làm nhân, phải nhờ người giúp, Vậy ở trong nước này, nên chọn ai là quan đại-phu hiền thì thờ làm thầy, ai là người sĩ có nhân thì kết làm bạn, có thầy hay bạn tốt mới giúp mình làm nhân được.
110. Tử viết: Dân chi ư nhân dã, thậm ư thủy hỏa; thủy hỏa ngô kiến đạo nhi tử giả hĩ, vị kiến đạo nhân nhi tử giả dã.
(Xem trong bộ Tứ thư chính văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Vệ Linh-công tờ 22)
DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Đạo nhân thiết dụng cho người ta kể còn hơn nước lửa; nước lửa còn có khi hại, làm nhân chỉ có lợi mà không có hại chút nào, ta thấy có người dẵm vào nước lửa mà chết, chưa thấy ai dẵm vào điều nhân mà chết bao giờ. Nhân chẳng là có ích cho người lắm dư?
111. Tử viết: Đương nhân bất nhượng ư sư.
(Xem trong bộ Tứ-thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Vệ Linh-công tờ 22).