Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/71

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 65 —

120. Tử viết: Quân-tử đạo giả tam; ngã vô năng yên: Nhân giả bất ưu. Trí giả bất hoặc. Dũng giả hất cụ. Tử-Cống viết: Phu-tử tự đạo dã.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17).

DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử nói: Đạo quân-tử có ba điều: ta không hay làm được một điều nào: một là có nhân thì yên nghĩa mệnh mà không lo gì; hai là có trí thì hiểu sự lý mà không hoặc gì: ba là có dũng thì vững gan dạ mà không sợ gì. Ông Tử-Cống nói: Thầy ta không phải không hay, chỉ nói nhún mình vậy.

121. Tử viết: Ký bất xứng kỳ lực, xứng kỳ đức dã.

(Xem trong bộ Tứ thư chính-văn chữ nho quyển Hạ-luận về thiên Hiến-vấn tờ 17).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Ngựa Ký được tiếng khen là ngựa tốt, không phải khen về cái sức nó khỏe, mà khen về cái đức nó thuần. Người được khen là quân-tử cũng bởi đức mà không phải bởi tài vậy.

122. Tử viết: Tứ dã! Nhữ dĩ dư vi đa học nhi chí chi giả dư? Đối viết: Nhiên, phi dư? Viết: Phi dã. Dư nhất dĩ quán chi.