DỊCH NGHĨA — Quan Tư-bại nước Trần hỏi đức Khổng-tử rằng: Vua Chiêu-công nước Lỗ là người biết lễ không? Đức Khổng-tử đáp rằng: Vua ta biết lễ. Ngài lui khỏi. Quan Tư-bại vái ông Vu-mã-Kỳ (học-trò đức Khổng-tử) mà hỏi rằng: Ta nghe người quân-tử không có tư-đảng với ai; nay người quân-tử cũng có tư-đảng hay sao? Vua Chiêu-công lấy con gái ở nước Ngô là người cùng họ, gọi tránh tên là Mạnh-tử (nước Ngô với nước Lỗ đều họ Cơ) nước Ngô; nếu vua như thế mà bảo là người biết lễ, thì còn ai là người không biết lễ. Ông Vu-mã-Kỳ thuật chuyện lại với ngài. Ngài nói: Khâu này may quá, nếu có điều gì lỗi thì người ta hẳn biết ngay. (Vua Chiêu-công vẫn là người không biết lễ; đức Khổng-tử không nỡ nói xấu vua mà đành nhận lỗi mình).
156. Tử viết: cung nhi vô lễ tắc lao; thận nhi vô lễ tắc ti; dũng nhi vô lễ tắc loạn; trực nhi vô lễ tắc giảo.
(Xem trong bộ Tứ thư chính văn quyển Thượng-luận về thiên Thái-bá tờ 20).
DỊCH NGHĨA. — Đức Khổng-tử dạy rằng: Cung kính mà không biết lễ thì thành ra nhọc-nhằn, cẩn-thận mà không biết lễ thì thành ra nhút nhát.