Bước tới nội dung

Trang:Luan ngu 1.pdf/91

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 85 —

DỊCH NGHĨA — Ông Tăng-tử nói: Ta nghe thầy ta có dạy rằng: Người ta chưa có việc gì tự nhiên mà cố sức làm; họa chỉ có khi gặp tang cha mẹ chăng?

164. Tử viết: Lễ vân lễ vân, ngọc bạch vân hồ tai. Nhạc vân nhạc vân, chung cổ vân hồ tai.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho về thiên Dương-hóa tờ 28).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử dạy rằng: Gọi là lễ, gọi là lễ, há phải chỉ là ngọc lụa mà thôi đâu! Gọi là nhạc, gọi là nhạc, há phải chỉ là chuông trống mà thôi đâu! Kính mới là gốc lễ, mà hòa mới là gốc nhạc vậy.

165. Tử viết: Tiên tiến ư lễ nhạc, giả-nhân dã. Hậu tiến ư lễ nhạc, quân-tử dã, như dụng chi tắc ngô tòng tiên tiến.

(Xem trong bộ Tứ-thư chính văn chữ nho quyển Hạ-luận về Thiên tiên tiến tờ 1).

DỊCH NGHĨA — Đức Khổng-tử nói: Lễ nhạc của các bậc tiên tiến vừa co văn vừa có chất, thì người đời bây giờ cho là giã-nhân vậy. Lễ nhạc của các người hậu tiến văn nhiều hơn chất, thì người đời bây giờ lại cho là quân-tử vậy. Nếu có dùng lễ nhạc thì ta theo các bậc tiên tiến.