Trang:Nam Ky phong tuc nhon vat dien ca 1.pdf/53

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 50 —

Tục ngữ kêu kinh Năm-ngàn, Dân nhờ hột lúa nhẩy tràng đủ tiêu.
Đập đià cá mắm biết nhiêu, Tưởng ngày sau cũng thêm nhiều người ta.
Trời cho cây sẳng cất nhà, Thiên thiên vạn vạn gần xa những tràm.
Sanh ra ở cỏi bờ Nam, Lợi trong đất nước siêng làm xiết bao.
Liền nơi Cờ-nhiếp thẳng vào, Muốn nhắm chỗ nào thì có thang-trông.
Minh minh trước mặt những đồng, Thông qua Thập-tháp không không cả trời.
Rừng-tràm xem khắp nơi nơi, hyMỷ-tho, Sa-đéc, xa khơi tứ bàn.
Dân cư rãi rát xóm làng, Gốc nhờ lúa cá cũng nhàn với nhau.
Năm ba năm nữa về sau, Chắc thêm đông đảo lợi đâu sánh tày.
Dân giàu nước mạnh xưa nay, Chánh-chung thạnh trị tốt thay vững vàng.
Hềm vì con chuột nhẩy tràng, Đêm ra cắn lúa khốn nàn nhà nông.
Phép chi trừ đặng cho xong, Điền gia các chủ tấm lòng mới an.
Bắc-chiên đất lắm Mên Mang, Giáp với Trà-Lét Nam-vang địa phần.
Ở xen Hớn, Thổ làm ăn, Thổ nhiều Hớn ít người năn cơ hàng.
Giáp-thìn trận bảo vừa tàn, Bước qua Ất-tỵ họa sang cào cào.
Nhà nghèo xiết mấy khổ lao, Tản đi xứ khác biết bao li loàn.
Khắp xem nội hạt Tân-an, Thanh hoa đẳng vật mỗi làng đủ tiêu.
Đồ ăn tôm cá cũng nhiều, Mé sông dừa nước trồng đều nhặc sai.
Xe-lữa bốn buỗi ghé hoài, Tàu-đò tuần lễ đặng vài ba phen.
Ăn chơi bất luận sang hèn, Đấu kê đổ bát thói quen trong làng.
Kì-son, Nhựt-tảo khắp ngàn, Ruộng tốt đầy tràng giáp tới Gò-công.
Kì-son trước có phú ông, Kêu là ông Hóng người đồng nhớ tên.
Hẫy còn tiếng để lâu bền, Rằng kinh ông Hóng ai quên đặng nào.
Các nhà khoa mụt cựu-trào, Cữ-Cần, Cữ-Kiệm, phú hào lưu lai.
Nay còn con cháu gái trai, Tại làng Bình-hiệp có vài người liêm.
Cai-tổng Cù-Hiển đương kiêm, Với cùng cả Bá khiêm khiêm kính hòa.
Ngụ làng Gia-thạnh Tú-trà, Cữ-Tấn, Tú-Thiệp quán là Phú-xuân.
Cữ-Thông, Cữ-Đạt, Cữ-Xuân, Ở làng Bình-trị vừa chừng văn chương.
Tú-Nghi lại với Tú-Lương, Cũng người làng ấy khoa trường hữu duyên.
Thầy Tú-Khâm, có điền viên, Người làng Ái-nghĩa tánh hiền hậu thay.
Tổng Thạnh-hội-hạ đến nay, Khoa danh thuở cựu đông dầy rất xinh.
Gốc nhờ sư phạm tiên sanh, Đào-duy-Khâm trước tát thành lắm công.
Làng Tường-khánh, tổng Hưng-long, Tục kêu Cái-én là giồng Tiền-quân.
Phò Cao-hoàng, đại công huân, Ông Nguyễn-huỳnh-Đức gian truân nhiều lần.
Sanh vi tướng tử vi thần, Hiện tồn lư tẩm mộ phần tại nơi.
Cháu chắc còn ba bốn đời, Là Nguyễn-huỳnh-Hữu rạng ngời gia thinh.

(Cuốn thứ hai tiếp theo)