chim đôi cánh, như mình hai chân tay, như đầu hai mắt, sao bảo rằng không quan-hệ? »
— Ngươi La-Hầu sinh lòng ác-nghịch, đã giết vương-phụ cùng hai vương-huynh, nay lại sắp đem binh mã sang đánh ta ». — Vua nói song, ôm Thái-tử Tu-đô-Đề lên đường chạy trốn.
Hoàng-hậu cũng đi theo.
Không may vua cùng Hoàng-hậu nhầm đường phải đi 14 ngày. Đến ngang đường, hết lương, mà chung quanh chỉ những rừng xanh, núi đỏ. Vua và Hoàng-hậu cùng kêu khóc mà than rằng: « Khốn nạn thay! Từ khi sinh ra đời, chưa bao giờ phải khổ-sở như ngày nay! », rồi lại bật đầu, bật tai, lăn khóc mà nói rằng: « Không biết đời trước, chúng ta đã làm điều gì ác-nghiệt, mà nay phải chịu cái khổ này! »
Nhà vua ngất đi một lúc, lại tỉnh lại, tự nghĩ rằng: « Không tính làm phương-tiện, thì ba người cùng chết đói cả, đành lòng ta giết Hoàng-hậu, để nuôi ta và Thái-tử vậy ».
Nghĩ vậy, vua cầm giao, định giết Hoàng-hậu. Thái-tử Tu-đô-Đề thấy vua cầm giao muốn giết mẹ, bèn chạy lại đỡ lấy tay vua, hỏi rằng: « Vương-phụ định làm gì thế? »
Vua vừa kêu, vừa khóc mà bảo Thái-tử rằng: « Ta định giết mẹ mày, để lấy thịt ăn cho sống mình ta và mày, nếu không sẽ chết cả ba ».
Thái-tử Tu-đô-Đề tâu vua rằng: « Vương-phụ giết mẫu-hậu, khi nào con giám ăn thịt. Sao vương-phụ không cắt thịt con để nuôi vuơng-phụ