Bước tới nội dung

Trang:Phong tran tham su 2.pdf/46

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 46 —

văn chương, mới tựa vào bàn lựa mấy vần, trước là khóc vợ, sau là nom con cho tới sáng. Khóc rằng:

I

Em ơi em có tội chi mà?
Giời bắt em đi khổ lắm a!
Để mẹ đau lòng, anh chị thảm,
Chồng con héo ruột, họ hàng xa!
Nỗi niềm oan uổng vì đâu vậy?
Số kiếp giài lâu cũng tưởng là....
Thanh vắng canh khuya dờn dợn bóng,
Ngọn đèn mờ tỏ, hạt châu xa!

II

Hỡi trời ơi, ới hỡi em ôi!
Trăm thảm nghìn sầu nỗi khúc nhôi!
Đau đớn lòng anh, hồn mộng tỉnh,
Sót-xa ruột mẹ, lệ đầy vơi!
Còn em đâu đến cơ cầu khổ,
Nhớ cảnh càng thêm não ruột nhời!
Em có khôn thiêng sao chẳng rõ:
Nguồn cơn thảm lấp lại sầu vùi!

Đến hôm sau thằng bé mụn mọc khắp mặt, xuống cổ xuống đến ngực, dần dần đến tay chân, lại càng quấy khóc, bà cụ phải nhắn con dâu là vợ Trai-Tâm ở nhà quê ra trông hộ, kẻo bà cụ mấy hôm nay cũng đã nhọc phờ về cháu. Đến hôm thứ năm, thằng bé mụn mọc cả trong mồm trong mũi, cả người đều mưng mủ, sốt lại tăng lên, thầy thuốc ta chữa thế nào, mà mụn lại không dương được, có lẽ vì cho uống mãi thuốc, nên nọc đậu chạy vào trong, hôm thứ sáu, đâm ngay ra cấm khẩu, đến chiều sốt nặng một cơn là đi xuôi.

Khốn nạn Vu-Hồ tối nào cũng ra sân kêu giời, thì ra giời cũng không sao thương được thằng bạc phận,