cu᷃̃ như đòu᷃ mùa đòu᷃ chiêm ta vậy, mà nó đi gặt lấy lúa miến, thì cu᷃̃ như ta gặt lúa vậy, vì trao᷃ nước Đại mh dụng bột miến mà làm bánh ngọt, cu᷃̀ làm bánh như thói Phương Tây mà bán cho cả và th̀ Macâo, cu᷃̀ như làm bánh khô mà bán cho các Tầu Phương Tây đem đi vượt biển, cu᷃̀ bán bột cho ai muốn làm bánh tươi thì mua lấy mà đem đi. Chg̉ nhg̃ là bán bột ở trao᷃ nước m̀h, cu᷃̀ th̀ Macâo, và phố An lang, mà lại chở bột sang nước Anam bán cho ng̀ Đàng trao᷃ mua làm bún, sao᷃ Đàng ngoài chg̉ dùng bột miến, thì nó làm bánh khách bánh Tầu bằng bột lúa ngô mà bán, cho nên chg̉ sánh vào đâu cu᷃̀ bánh ngoài phố An lang, và Quảng đou᷃, vì tôi đã ăn mà biết. Cám gạo miến thì nó tạo ra làm thần cúc, mạch nha là gióu᷃ cỏ cho ngựa ăn, sơn tra, táo Tầu thì nó phơi khô bán làm thuốc, vì nước ta chg̉ có, sao᷃ hai gióu᷃ quả ấy thì tôi đã ăn tươi nhiều lần kể chg̉ xiết.
Bấy nhiêu sự là nói Truyện đàng dài, sao᷃ tóm lại là khi chg̉ làm bánh đc̣, thì nấu cơm cho khô, cu᷃̀ nửa con gà mái, h. là một
con