Trang:Thề non nước.pdf/22

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được phê chuẩn.
THỀ NON NƯỚC
21
 

thôi thời sợ có nhẽ sái.

Khách. — Làm văn, có sợ gì sái; nhưng bài này cứ thế mà thôi thời không được rào ý.

Vân-Anh nhân đọc hai câu mới nghĩ nối.

Khách. — Như thế thời hay lắm! Một câu trên tả chân thật hay!

Vân. — Thế đã thôi được chưa?

— Kể thôi cũng được nhưng nối thêm được nữa thời có nhẽ mới được là dồi-dào.

Lúc ấy, tửu-hứng đã cao, khách lại nối rằng:

Non xanh đã biết hay chưa?
Nước đi ra bể, lại mưa về nguồn.
Nước non hội-ngộ còn luôn,
Bảo cho non chớ có buồn làm chi.
Nước kia dù hãy còn đi.
Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui.

Vân-Anh nối rằng:

Nghìn năm giao-ước kết đôi,
Non non nước nước không nguôi nhời thề.

Khách nói: — Như thế thời thật là hết nghĩa.