Dịch bài thơ thuật hoài của ông Đặng-Dung đời nhà Trần
Việc đời man-mác, tuổi già thôi!
Đất rộng giời cao chén ngậm-ngùi.
Gặp-gỡ thời-cơ may những kẻ;
Tan-tành sự-thế luống cay ai!
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp sông kia khó vạch giời.
Đầu bạc giang san, thù chửa giả,
Long-tuyền[1] mấy độ bóng giăng soi.
nguyên-văn
|
幾度龍泉帶月磨
國讎未復頭先白
洗兵無路挽天河
致主有懷扶地軸
事去英雄飲恨多
時來屠釣成功易
無窮天地入酣歌
世事悠悠奈老何
|
Thế sự ru ru nại lão hà, |
THẤT NGÔN CỔ PHONG TRƯỜNG THIÊN
Thăm mả cũ bên đường
Chơi lâu nhớ quê về thăm nhà,
Đường xa, người vắng, bóng chiều tà.
Một dẫy lau cao, làn gió chạy,
Mấy cây thưa lá, sắc vàng pha.
- ▲ Long-tuyền là một thanh gươm báu.