IX
Chiều bữa lể hỏi.
Khi quan phó Biện-lý Huynh-pho kêu ông Cò-mi-xe dặn nhỏ biểu giải Đăn-tế vô Đại thiên-lao rồi bèn trở về nhà cha vợ thì thấy khách đã mảng tiệc đà sang qua phòng khác mà uống cà phe.
Nàng dâu và họ đương có ý trông quan phó Biện-lý, nên khi thấy ngài bước vô ai ai cũng nói diểu cợt chơi: Ớ ông quốc gia lương đống ôi, vậy chớ công chuyện làm sao, nói lại nghe chơi.
Người khác hỏi: Vậy chớ cuộc kinh hoàng trở lại nữa sao?
Người thứ ba hỏi: Vậy chớ ông Ghẹ-Cọt đã ra khỏi hang rồi sao?
Ông phó Biện-lý bước lại gần bà Hầu mà nói rằng: Bẩm Lịnh-bà tôi xin lổi vì tôi còn phải đi nữa... Bẩm Đức-ông, tôi muốn nói chuyện riêng với Đức-ông một chút.
Bà Hầu thấy mặt quan phó Biện-lý có hơi lo lắng bèn hỏi rằng: Vậy chớ công việc trọng hệ lắm sao mà phải lo lắng như vậy?
— Dạ, bẩm Lịnh-bà, trọng hệ cho đến đổi tôi phải vắn mặt vài bữa.
Nói rồi day mặt lại nàng dâu mà thốt rằng: Bởi vì công việc trọng hệ lắm, nên tôi phải đi như vậy, Cô Hai thấy không?
Nàng dâu hỏi: Té vậy ông phải đi hay sao?
— Không thế nào không đi cho đặng.
Bà Hầu hỏi: Vậy mà tính đi đâu?
— Bẩm Lịnh-bà, việc nầy là việc mật nhiệm án đường, nhưng trong chư quan khách ai có muốn nhắn, cậy việc chi về kinh-đô, thì nhơn dịp một người đồng liêu tôi đi về Ba-ri chiều nầy thì cũng nên thừa dịp ấy.
Họ đương ngó nhau mà nhìn.
Ông Hầu hỏi: Quan phó Biện-lý muốn nói chuyện riêng với a phải chăng?
— Dạ, xin Đức-ông bước qua phòng bên nây.
Khi qua đến phòng thì ông Hầu hỏi rằng: Công chuyện làm sao, nói nghe coi?
— Bẩm Đức-ông, công việc rất trọng, tôi phải đi lập tức mới đặng. Vậy chớ Đức-ông có cho nhà nước vay nhiều ít chăng?
— Có, nội gia tài ta gần sáu bảy chục muôn quan tiền mà ta đã cho nhà nước vay ráo.